NGÀY TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG
Năm 1991, sau khi hoàn thành nghĩa vụ, tôi trở về thôn Đằng Trung, bước chân vào cổng nhà, thấy mẹ già tóc bạc nhiều hơn, cha lưng cũng khòm đi, nhưng nụ cười vẫn ấm áp như xưa. Hàng xóm đến thăm, hỏi han, chia sẻ, tôi thấy lòng ấm áp, như được trở về nơi trú ẩn bình yên nhất. Tôi được trao tặng danh hiệu A — đó không chỉ là phần thưởng của riêng tôi, mà là niềm vui của cả gia đình, cả thôn, những người đã chờ đợi, tin tưởng. Từ ngày trở về, tôi luôn tự nhủ: phải sống tốt, sống có ích, xứng đáng với những năm tháng đã qua, xứng đáng với sự tin yêu của mọi người. Tôi tham gia công tác tại địa phương, vận động thanh niên thực hiện nghĩa vụ, giúp đỡ hàng xóm, vì hiểu rằng bảo vệ Tổ quốc không chỉ cầm súng, mà còn là xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp.



