Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG (3)

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Kiều (Xã Hoằng Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bốn năm trong quân ngũ không phải quãng thời gian quá dài của một đời người.

Nhưng với bác Lê Thúy Hiệp, đó là quãng đời đẹp nhất của tuổi thanh xuân.

Năm 1982, bác nhận quyết định xuất ngũ.

Ngày ấy, niềm vui được trở về quê hương xen lẫn nỗi lưu luyến đồng đội.

Bác kể:

“Cầm quyết định trên tay mà lòng vừa mừng vừa buồn.”

Buổi chia tay diễn ra giản dị trong khuôn viên đơn vị.

Những người lính từng cùng nhau hành quân, trực gác và vượt qua khó khăn nay lần lượt bắt tay từ biệt.

Có người trở về quê.

Có người tiếp tục ở lại phục vụ quân đội.

Trước lúc lên đường, bác cùng đồng đội chụp một bức ảnh lưu niệm.

“Tôi vẫn còn giữ bức ảnh ấy đến tận bây giờ.”

Hành trình trở về quê nhà Phúc Thọ kéo dài nhiều giờ.

Khi chiếc xe dừng lại đầu làng, bác nhìn thấy mẹ đang đứng chờ từ xa.

Khoảnh khắc ấy khiến người lính trẻ năm nào không kìm được xúc động.

“Điều đầu tiên tôi nghĩ là cuối cùng mình cũng được về nhà bình an.”

Nhưng dù đã rời quân ngũ, hình ảnh đồng đội và những năm tháng nơi biên cương vẫn luôn ở lại trong tâm trí bác.

Ngày nay, mỗi khi kể cho con cháu nghe về quãng đời quân ngũ, bác thường nói:

“Người lính có thể rời quân ngũ nhưng không bao giờ quên những năm tháng đã sống dưới màu cờ Tổ quốc.”

Đó chính là ký ức đẹp nhất của một thời hoa lửa, một thời tuổi trẻ đầy trách nhiệm, nghĩa tình và lòng yêu nước của người cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn