NGÀY TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG
Sau nhiều năm làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc, bác Trịnh Văn Thành trở về quê hương xã Hoằng Thanh với nhiều cảm xúc khó quên. Ngày trở về không chỉ là niềm vui đoàn tụ cùng gia đình mà còn khép lại quãng tuổi trẻ đầy gian khó nhưng đáng tự hào trong quân ngũ. Những ký ức về một thời áo lính vẫn luôn được bác gìn giữ đến hôm nay.
Người viết nhận ra rằng đối với người lính, ngày trở về quê hương sau nhiều năm quân ngũ luôn là khoảnh khắc thiêng liêng và xúc động nhất.
Đối với bác Trịnh Văn Thành, ngày xuất ngũ trở về xã Hoằng Thanh vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi.
“Hôm đó tôi vui lắm,” bác kể chậm rãi.
Sau nhiều năm công tác nơi biên giới phía Bắc, bác hoàn thành nhiệm vụ và chuẩn bị rời đơn vị.
“Lúc chia tay đồng đội rất lưu luyến,” bác nói.
Người viết hình dung những người lính năm xưa đứng bắt tay nhau thật chặt trong buổi chia tay giản dị giữa doanh trại.
“Ai cũng xúc động,” bác nhớ lại.
Trên chuyến xe trở về quê, bác mang theo chiếc ba lô cũ cùng rất nhiều kỷ niệm của tuổi trẻ.
“Đồ đạc không nhiều nhưng kỷ niệm thì nhiều lắm,” bác kể.
Điều khiến bác nhớ nhất là khoảnh khắc nhìn thấy con đường làng quen thuộc sau nhiều năm xa quê.
“Nhìn thấy quê là nghẹn lòng,” bác nói.
Người viết cảm nhận rõ niềm hạnh phúc của người lính khi được trở về trong vòng tay gia đình.
Khi bác bước vào sân nhà, người thân và bà con hàng xóm đều đến thăm hỏi rất đông.
“Mẹ tôi xúc động lắm,” bác kể.
Sau bao năm mong ngóng, gia đình cuối cùng cũng được đón bác trở về bình an.
“Lúc đó chỉ thấy vui và biết ơn,” bác nói.
Bữa cơm đoàn tụ đầu tiên khiến bác nhớ mãi đến tận hôm nay.
“Ăn cơm nhà thấy hạnh phúc vô cùng,” bác cười nhẹ.
Người viết nhận ra rằng hạnh phúc lớn nhất của người lính sau chiến tranh chính là sự bình yên và sum họp gia đình.
Dù đã trở về cuộc sống đời thường nhưng ký ức quân ngũ vẫn luôn hiện hữu trong lòng bác.
“Không ngày nào tôi quên thời lính,” bác kể.
Những ngày mở đường, dựng lán, vượt suối hay những đêm trực giữa rừng sâu vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí bác.
“Đó là cả tuổi trẻ của tôi,” bác nói.
Sau này sống tại xã Hoằng Thanh, bác thường kể cho con cháu nghe về quãng đời quân ngũ để các cháu hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.
“Tôi muốn các cháu biết trân trọng cuộc sống,” bác kể.
Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, những kỷ vật quân ngũ vẫn được bác cất giữ cẩn thận như một phần ký ức thiêng liêng.
“Đó là điều tôi tự hào nhất,” bác nói chậm rãi.
Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa vẫn còn mãi.
Cuối câu chuyện, bác Trịnh Văn Thành nhẹ nhàng nói:
“Người lính có thể rời quân ngũ nhưng những năm tháng phục vụ Tổ quốc sẽ luôn ở trong trái tim suốt cuộc đời.”


