Ngày trở về sau bản tin tử trận
Đoạn hồi ký kể lại khoảnh khắc người lính trở về quê nhà sau thời gian bị lạc đơn vị trong chiến tranh. Khi vừa xuất hiện ở cổng làng, ông được bà con nhận ra trong sự ngỡ ngàng và vui mừng, vì trước đó đơn vị đã tổ chức lễ truy điệu và gửi giấy báo tử về gia đình. Sự việc tạo nên cảm xúc đối lập giữa mất mát tưởng tượng và niềm vui đoàn tụ, làm nổi bật sự khắc nghiệt của chiến tranh và những hiểu lầm đau xót do gián đoạn thông tin.
Ngày trở về sau bản tin tử trận
Một buổi chiều khoác ba lô trở về tới cổng làng, tôi ngạc nhiên thấy mấy bác, mấy chị đứng gần đó cứ nhìn trân trân. Đang còn bối rối chưa hiểu chuyện gì thì một chị bất ngờ chỉ tay về phía tôi, rồi vội vã chạy đi, vừa chạy vừa hét lớn:
Bà con ơi! Anh Khải! Anh Khải còn sống trở về đây này!
Chỉ trong chốc lát, bà con trong làng đã tụm lại, vây quanh tôi. Tôi vẫn còn ngỡ ngàng, chưa kịp hiểu hết sự việc thì một chị khác bước tới, đưa tay sờ nắn mặt mũi tôi như để xác nhận điều mình đang thấy là thật.
Anh Khải còn sống! Có thật không vậy trời! Thật rồi! Anh về chắc mẹ con cô Phương mừng lắm đây.
Lúc ấy tôi mới dần hiểu ra mọi chuyện. Thì ra, trong thời gian tôi bị lạc đơn vị tám ngày sau trận đánh Tết Mậu Thân, đơn vị đã làm lễ truy điệu cho tôi và còn gửi cả giấy báo tử về gia đình.
Thế nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì. Thời chiến, thư từ liên lạc vô cùng khó khăn, có khi phải sáu tháng, thậm chí cả năm sau thư mới đến nơi. Chính vì vậy, sự hiểu lầm đau xót ấy đã xảy ra, để rồi giờ đây, khoảnh khắc trở về của tôi lại trở thành một niềm vui vỡ òa giữa làng quê.



