Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngày trở về sau hòa bình

NGÀY TRỞ VỀ SAU HÒA BÌNH

Quảng Ngãi25/06/2026NGUYỄN VĂN LONG (XÃ TƯ NGHĨA)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã đi vào lịch sử dân tộc như một mốc son chói lọi, đánh dấu thắng lợi hoàn toàn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, non sông thu về một mối. Đối với những người lính năm xưa, đó không chỉ là ngày chiến thắng mà còn là ngày họ bắt đầu hành trình trở về với quê hương sau những năm dài xa cách.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại thời khắc ấy, ông vẫn không giấu được niềm xúc động. Là một người lính trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến, ông đã chứng kiến biết bao gian khổ, hy sinh của đồng đội trên khắp các chiến trường.

Ông kể rằng, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cảm xúc đầu tiên là niềm vui vỡ òa. Những người lính ôm chầm lấy nhau, nhiều người bật khóc. Sau bao năm chiến đấu, cuối cùng đất nước đã hòa bình, nhân dân được sống trong độc lập, tự do.

Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng luôn xen lẫn những khoảng lặng khó quên. Trong khoảnh khắc hân hoan ấy, nhiều người lính lại nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ đã không thể chứng kiến ngày đất nước thống nhất mà bản thân từng chiến đấu và hy sinh để giành lấy.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông cùng nhiều đồng đội lên đường trở về quê hương. Chuyến xe ngày ấy chở theo niềm vui đoàn tụ nhưng cũng mang theo biết bao ký ức chiến tranh. Dọc đường đi, hình ảnh những ngôi làng, cánh đồng, dòng sông thân thuộc hiện lên khiến ai cũng mong ngóng được sớm gặp lại gia đình.

Khoảnh khắc đặt chân về quê nhà là ký ức mà ông không bao giờ quên. Sau nhiều năm xa cách, cha mẹ đã già đi, mái tóc điểm bạc. Người thân, bà con lối xóm kéo đến thăm hỏi, chia sẻ niềm vui ngày đoàn tụ. Những cái bắt tay, những giọt nước mắt và nụ cười hạnh phúc đã trở thành những hình ảnh đẹp nhất trong cuộc đời người lính.

Nhưng hòa bình không có nghĩa là mọi khó khăn đều kết thúc. Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Người lính trở về lại tiếp tục bắt tay vào lao động sản xuất, khắc phục hậu quả chiến tranh, xây dựng quê hương từ những điều bình dị nhất. Với họ, xây dựng đất nước trong hòa bình cũng là một nhiệm vụ thiêng liêng không kém gì cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Ông tâm sự rằng điều khiến ông tự hào nhất không phải là những thành tích cá nhân mà là được góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc. Nhìn thấy quê hương đổi mới từng ngày, đường làng được mở rộng, trường học khang trang, trẻ em được học tập trong hòa bình, đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với thế hệ của ông.

Hôm nay, khi kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ, ông mong rằng những hy sinh của cha anh sẽ không bị lãng quên. Hòa bình, độc lập và phát triển không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Khép lại câu chuyện, ông nhìn về lá cờ Tổ quốc tung bay trước sân nhà và chậm rãi nói:

"Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của thế hệ mình. Mong các cháu hôm nay tiếp tục học tập, rèn luyện, lao động và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn