Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngày trở về sau một thập kỷ quân ngũ

Sau 10 năm phục vụ trong quân đội, từ những ngày khói lửa chiến tranh đến khi đất nước hòa bình, đồng chí Đặng Hữu Phúc trở về quê hương vào tháng 5 năm 1977. Đó là cuộc trở về chứa đựng niềm vui đoàn tụ nhưng cũng chất chứa những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ nơi chiến trường.

Lào Cai16/06/2026Hoàng Trọng Việt (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Ngày trở về sau một thập kỷ quân ngũ

Tóm tắt:
Sau 10 năm phục vụ trong quân đội, từ những ngày khói lửa chiến tranh đến khi đất nước hòa bình, đồng chí Đặng Hữu Phúc trở về quê hương vào tháng 5 năm 1977. Đó là cuộc trở về chứa đựng niềm vui đoàn tụ nhưng cũng chất chứa những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ nơi chiến trường.

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN

Tháng 5 năm 1977.

Đã tròn mười năm kể từ ngày chàng thanh niên Đặng Hữu Phúc lên đường nhập ngũ.

Mười năm ấy, đất nước đã đổi thay.

Từ những ngày bom đạn ác liệt, đến mùa xuân đại thắng năm 1975, rồi những năm đầu xây dựng lại quê hương sau chiến tranh.

Và giờ đây, người lính năm nào chuẩn bị trở về nhà.

Trước ngày xuất ngũ, đơn vị tổ chức một buổi gặp mặt chia tay những quân nhân hoàn thành nghĩa vụ.

Không có hoa tươi.

Không có sân khấu lớn.

Chỉ là một buổi liên hoan giản dị giữa những người đồng đội đã cùng nhau trải qua bao gian khó.

Trong buổi tối hôm đó, nhiều người gần như không ngủ.

Họ ngồi bên nhau kể lại những kỷ niệm suốt chặng đường quân ngũ.

Những đêm hành quân xuyên rừng.

Những trận mưa bom.

Những lần thiếu gạo phải ăn rau rừng.

Những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Có người cười.

Có người lặng im.

Có người lén quay đi lau nước mắt.

Ông Phúc cũng vậy.

Niềm vui được trở về quê hương là có thật.

Nhưng chia tay những người đã gắn bó với mình suốt mười năm trời cũng là điều không dễ dàng.

Suốt một thập kỷ ấy, đơn vị đã trở thành gia đình thứ hai của ông.

Sáng hôm sau, chiếc xe chở những quân nhân xuất ngũ lăn bánh rời doanh trại.

Nhìn qua cửa kính, ông thấy những đồng đội đứng lại phía sau vẫn giơ tay chào.

Chiếc xe đi xa dần.

Những cánh tay cũng nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Trong lòng ông bỗng thấy nghèn nghẹn.

Hành trình trở về quê hương kéo dài nhiều ngày.

Đi qua những vùng đất từng là chiến trường ác liệt, ông không khỏi bồi hồi.

Nhiều nơi trước đây chỉ toàn hố bom và đổ nát nay đã xuất hiện những cánh đồng xanh, những mái nhà mới dựng lên.

Trẻ em tung tăng tới trường.

Tiếng cười vang lên trên những con đường làng.

Những hình ảnh ấy khiến ông cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình.

Ngày xe về tới quê hương, rất nhiều người dân trong bản ra đón.

Tin ông Phúc xuất ngũ đã lan khắp nơi từ trước.

Cha mẹ ông khi ấy tuổi đã cao.

Mười năm chờ đợi.

Mười năm thấp thỏm.

Mười năm mong ngóng tin con.

Khi nhìn thấy con trai bước xuống xe trong bộ quân phục đã bạc màu, người mẹ không nói được lời nào.

Bà chỉ nắm chặt lấy tay con.

Đôi mắt đỏ hoe.

Còn người cha vốn ít nói cũng quay mặt đi thật nhanh.

Có lẽ ông không muốn ai nhìn thấy những giọt nước mắt của mình.

Tối hôm đó, căn nhà nhỏ đông vui hơn bao giờ hết.

Bà con hàng xóm sang thăm hỏi.

Ai cũng muốn nghe kể chuyện quân ngũ.

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là ông Phúc không kể nhiều về chiến công.

Ông chủ yếu kể về đồng đội.

Về những người lính đã cùng ông chia nhau từng ngụm nước.

Về những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Ông nói:

"Nếu họ còn sống, hôm nay chắc cũng được trở về như tôi."

Cả căn nhà lặng đi.

Bởi ai cũng hiểu rằng phía sau ngày chiến thắng là những mất mát không gì bù đắp được.

Những ngày sau đó, ông bắt đầu làm quen với cuộc sống đời thường.

Mười năm trong quân đội khiến nhiều thứ ở quê hương đã thay đổi.

Những đứa trẻ ngày ông đi nay đã trưởng thành.

Nhiều người bạn cùng trang lứa đã lập gia đình, có con cái.

Có người không còn nữa.

Có người chuyển đi nơi khác sinh sống.

Nhưng điều làm ông vui nhất là được nhìn thấy quê hương thanh bình.

Không còn tiếng máy bay.

Không còn tiếng còi báo động.

Không còn cảnh người dân phải xuống hầm trú ẩn.

Buổi tối, trẻ con được vui chơi ngoài sân.

Người lớn quây quần bên bếp lửa.

Những điều bình dị ấy trước đây từng là niềm mơ ước của biết bao người lính nơi chiến trường.

Nhiều năm sau, mỗi khi được hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất trong cuộc đời, ông Đặng Hữu Phúc thường trả lời:

"Không phải huân chương hay thành tích. Điều tôi tự hào nhất là mình đã được góp một phần nhỏ bé để thế hệ sau được sống trong hòa bình."

Ngày nay, khi mái tóc đã bạc trắng, ông vẫn luôn trân trọng bộ quân phục cũ được cất giữ cẩn thận trong chiếc hòm gỗ.

Đó không chỉ là kỷ vật.

Đó là cả tuổi trẻ.

Là mười năm đẹp nhất đời người.

Là lời nhắc nhở về một thời mà cả dân tộc đã cùng nhau đi qua chiến tranh để giành lấy độc lập, tự do.

Thông điệp:

"Hạnh phúc lớn nhất của người lính không phải là ngày ra trận, mà là ngày được trở về trong hòa bình, nhìn thấy quê hương đổi mới và biết rằng những hy sinh của thế hệ mình không hề vô nghĩa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn