Ngày trở về sau mười năm lửa đạn (1)
Năm 1970, bác Lê Xuân Vinh xuất ngũ sau mười năm gắn bó với chiến trường miền Nam. Ngày trở về không kèn trống, chỉ có ba lô sờn cũ và những ký ức không thể gọi tên. Thời hoa lửa đã để lại trong bác nhiều mất mát nhưng cũng đầy tự hào. Đó là hành trang theo bác suốt cuộc đời.
Ngày bác Lê Xuân Vinh rời đơn vị, rừng vẫn còn mùi thuốc súng. Không có lễ chia tay long trọng, chỉ là cái bắt tay thật chặt giữa những người lính đã cùng nhau sống chết. “Lúc đó vui vì được về, mà cũng buồn vì để lại anh em,” bác kể.
Mười năm trong quân ngũ, từ 1960 đến 1970, bác đã đi qua nhiều chiến dịch lớn nhỏ tại miền Đông Nam Bộ. Có những người bạn nhập ngũ cùng bác nhưng không bao giờ trở về. Bác mang theo trong ba lô vài kỷ vật giản dị: một chiếc bi đông méo mó, một cuốn sổ tay đã ố vàng vì mưa rừng.
Ngày về quê Hạ Vũ 1, mẹ bác đã già hơn rất nhiều. “Mẹ nhìn tôi rất lâu rồi mới dám tin là con còn sống,” bác nói, giọng nghẹn lại. Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của bác, nhưng đổi lại là sự trưởng thành, là niềm tin vào giá trị của hòa bình.
Sau khi xuất ngũ, bác tiếp tục sống giản dị, lao động cần mẫn như bao người nông dân khác. Những huân chương được bác cất kỹ trong tủ gỗ, ít khi mang ra. “Không phải để khoe, mà để nhớ những người đã nằm lại,” bác nói.
Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng câu chuyện đời lính của bác Lê Xuân Vinh vẫn là ngọn lửa âm ỉ, soi sáng cho con cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.



