Bài viết

NGÀY TRỞ VỀ SAU NHỮNG NĂM THÁNG TRƯỜNG SƠN

Ký ức về ngày trở về quê hương sau chiến tranh, khi những năm tháng nơi rừng sâu lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cuộc sống bình yên và những hồi ức không thể quên.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày rời Trường Sơn trở về, bác Lê Thị Mai không mang theo nhiều đồ đạc.

Thứ mang theo nhiều nhất là ký ức.

Những ký ức đã thấm vào từng đêm trực.

Từng ca cấp cứu.

Từng bước chân giữa rừng sâu.

Chuyến xe rời tuyến Trường Sơn đi trong buổi sáng yên tĩnh.

Không còn tiếng bom.

Không còn tiếng gọi khẩn cấp giữa rừng.

Chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều trên con đường đất.

Bác Mai ngồi lặng trên xe, nhìn dần những cánh rừng lùi lại phía sau.

Nơi ấy từng là nơi bác đã sống, đã làm việc, đã cứu người.

Và cũng là nơi bác đã chứng kiến nhiều mất mát không thể quên.

Khi xe về gần đến quê, không khí trở nên quen thuộc hơn.

Mùi đồng ruộng.

Tiếng gió qua lũy tre.

Ánh nắng buổi sớm trên con đường làng.

Mọi thứ giản dị nhưng khiến lòng người nghẹn lại.

Ở đầu làng Thái Bình, gia đình đã chờ sẵn.

Bác bước xuống xe.

Đôi chân chậm lại trong khoảnh khắc đầu tiên chạm đất quê hương.

Những người thân chạy lại.

Có người gọi tên.

Có người khóc.

Có người chỉ đứng lặng nhìn.

Bác Mai ôm lấy mẹ mình.

Người mẹ đã già hơn rất nhiều.

Nhưng vòng tay vẫn ấm như ngày nào.

Không cần nhiều lời.

Chỉ cần gặp lại nhau là đủ.

Sau ngày trở về, bác bắt đầu lại cuộc sống bình thường.

Nhưng Trường Sơn không bao giờ rời khỏi ký ức.

Nó nằm trong những giấc mơ.

Trong những câu chuyện kể lại cho con cháu.

Và trong sự im lặng mỗi khi nhớ về đồng đội.

Bác từng nói:

“Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức thì còn ở lại. Và tôi biết ơn vì mình đã được sống để nhớ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn