Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ SAU TIẾNG MÁY CHIẾN TRANH

Chiến tranh qua đi, tiếng bom tắt, bánh xe thôi lăn giữa rừng sâu. Người lính kỹ thuật trở về đời thường với đôi tay quen dầu mỡ. Nhưng ký ức Trường Sơn vẫn theo bác Lê Xuân Thanh suốt một đời.

Thanh Hóa22/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm một nghìn chín trăm tám mươi tám, bác Lê Xuân Thanh chính thức rời quân ngũ. Ngày chia tay đơn vị, không kèn, không trống, chỉ là những cái bắt tay thật chặt.

“Rời quân đội rồi mà vẫn thấy thiếu,” bác tâm sự. “Như thiếu tiếng máy nổ, thiếu anh em bên cạnh.”

Trở về quê Phúc Thọ, bác bắt đầu cuộc sống đời thường. Nhưng những đêm đầu tiên, bác thường giật mình tỉnh giấc vì mơ thấy bom rơi, thấy xe hỏng giữa rừng.

“Có lúc đang ngủ, tôi nghe như có tiếng động cơ,” bác cười nhẹ, “mở mắt ra mới biết mình đã về nhà.”

Đôi tay từng quen sửa xe quân sự nay cầm cuốc, cầm cày, làm lại từ đầu. Cuộc sống thời bình không dễ, nhưng bác chưa bao giờ than phiền. Với bác, được sống, được trở về đã là điều quý giá.

Những lúc rảnh rỗi, bác thường lau lại bộ quân phục cũ, sắp xếp những tấm Huân chương được trao. Không phải để khoe, mà để nhớ.

“Nhìn vào đó là nhớ anh em,” bác nói. “Có người không còn cơ hội trở về như mình.”

Bác dạy con cháu cách sống giản dị, trách nhiệm, luôn biết ơn quá khứ. Với bác, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ mất.

“Chúng tôi đã sống một thời như thế,” bác chậm rãi nói. “Một thời hoa lửa, không ồn ào, nhưng không thể quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn