Bài viết

NGÀY TRỞ VỀ – THỜI HOA LỬA

NGÀY TRỞ VỀ – THỜI HOA LỬA

Bắc Ninh16/04/2026TRƯỜNG MẦM NON PHÙ LƯƠNG (PHƯỜNG ĐÀO VIÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường làng năm ấy phủ đầy bụi đỏ.

Tiếng loa vang lên giữa trưa hè:

“Chiến tranh đã kết thúc…”

Cả làng như vỡ òa. Người chạy ra ngõ, người ôm chầm lấy nhau, tiếng cười xen lẫn tiếng khóc.

Và rồi… họ bắt đầu chờ.

Chờ những người con trở về từ nơi khói lửa.

Anh trở về vào một buổi chiều muộn. Bóng anh in dài trên con đường quen thuộc, dáng gầy đi nhiều sau những tháng ngày chiến trận. Ba lô vẫn trên vai, đôi dép mòn theo từng bước chân.

Anh dừng lại trước cổng nhà.

Cánh cổng tre cũ kẽo kẹt mở ra. Mẹ anh đứng đó, lặng đi vài giây… rồi òa khóc.

“Con ơi… con còn sống…”

Anh bước nhanh tới, ôm mẹ thật chặt. Lần đầu tiên sau bao năm, anh thấy mình được là một đứa con – chứ không phải một người lính.

Trong bữa cơm đoàn tụ, cả nhà quây quần. Mâm cơm giản dị nhưng ấm áp hơn bất cứ điều gì anh từng có. Mẹ gắp thức ăn liên tục, cứ sợ anh đói. Anh cười, nhưng mắt đỏ hoe.

Nhưng không phải ai cũng có ngày trở về.

Hôm sau, anh cùng mẹ ra đầu làng. Ở đó, có những người mẹ khác vẫn đứng chờ… dù biết con mình sẽ không về nữa.

Anh cúi đầu.

Những gương mặt đồng đội hiện lên rõ ràng trong ký ức – những người đã cùng anh vượt qua bom đạn, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô… và rồi nằm lại nơi chiến trường.

Chiều xuống, anh đi ra bờ sông – nơi ngày xưa có người con gái vẫn hay đứng đợi.

Cô vẫn ở đó.

Không còn là cô gái năm nào với ánh mắt trong veo, nhưng nụ cười vẫn vậy – dịu dàng và ấm áp.

“Anh… về rồi à?”

Anh gật đầu. Hai người đứng lặng một lúc lâu, như muốn bù lại tất cả những năm tháng xa cách.

Không cần nhiều lời. Chỉ cần biết rằng… họ đã chờ được ngày này.

Đêm hôm ấy, làng quê yên bình đến lạ. Không còn tiếng bom, không còn khói lửa. Chỉ còn tiếng côn trùng và ánh đèn le lói trong từng mái nhà.

Anh nằm đó, lặng im nghe nhịp tim mình.

Ngày trở về…

Là ngày của niềm vui, của nước mắt, của những cái ôm đoàn tụ.

Nhưng cũng là ngày của ký ức – của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Anh biết, chiến tranh đã lùi xa…

Nhưng trong tim mình, và trong lòng mỗi người,

một ngọn lửa vẫn còn cháy mãi.

Ngọn lửa của tuổi trẻ.

Ngọn lửa của hy sinh.

Và ngọn lửa của tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn