Ngày trở về trên chiếc xe không mui
Ngày giải phóng, đoàn xe không mui chở bộ đội tiến về thị trấn. Giữa tiếng reo hò, Hạnh – cô y tá từng bám trạm quân y suốt nhiều năm – đứng lặng bên đường. Cô nhớ lại những ngày cõng thương binh giữa mưa bom, những ca mổ không đèn, không thuốc đủ đầy.
Hạnh đã tiễn nhiều đồng đội ra đi mãi mãi. Có người còn rất trẻ, nắm tay cô dặn: “Nếu hòa bình, nhớ sống thay phần tụi mình”. Câu nói ấy trở thành lời nhắc suốt đời với Hạnh.
Chiếc xe không mui lăn bánh qua, một chiến sĩ nhận ra Hạnh, gọi to tên cô. Hạnh bật khóc, vừa cười vừa khóc giữa dòng người. Đó là giọt nước mắt của mất mát, của hạnh phúc, của những năm tháng hoa lửa khép lại.
Hòa bình không xóa được ký ức chiến tranh, nhưng những con người như Hạnh đã biến đau thương thành sức sống. Và chính họ là những bông hoa nở rực rỡ nhất trong thời hoa lửa của dân tộc.



