NGÀY TRỞ VỀ TỪ BIỂN ĐẢO
Sau nhiều năm công tác nơi đầu sóng ngọn gió, năm 1987 bác Nguyễn Văn Hùng hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương Hoằng Tiến. Ngày rời đơn vị, người lính hải quân trẻ tuổi mang theo những ký ức không thể nào quên về biển đảo, đồng đội và những tháng năm tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc. Đó là cuộc trở về đầy xúc động của một thời “hoa lửa” giữa trùng khơi.
Người viết nhận ra rằng đối với mỗi người lính, ngày rời quân ngũ luôn là khoảnh khắc đặc biệt nhất. Đó vừa là niềm vui được trở về quê hương, vừa là nỗi lưu luyến khi phải chia tay đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ đã gắn bó trong quân đội. Đối với bác Nguyễn Văn Hùng, ngày xuất ngũ năm 1987 vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức dù đã trải qua nhiều thập kỷ. “Hôm ấy tôi gần như thức trắng,” bác cười nhẹ. Sau sáu năm công tác tại Lữ đoàn Hải quân 125, người lính trẻ quê Hoằng Tiến chuẩn bị rời con tàu và đơn vị đã gắn bó suốt cả tuổi thanh xuân. “Trong lòng vừa vui vừa buồn,” bác kể. Người viết hình dung người chiến sĩ hải quân năm nào lặng lẽ ngồi trên boong tàu nhìn biển đêm lần cuối trước ngày chia tay quân ngũ. Những năm tháng nơi biển đảo đã để lại trong bác biết bao kỷ niệm. “Tôi nhớ từng chuyến tàu, từng ca trực,” bác xúc động nói. Nhớ những đêm biển động dữ dội. Nhớ những lần thức trắng giữa sóng lớn để giữ thông tin liên lạc. Và nhớ cả những người đồng đội đã cùng mình đi qua bao gian khó. “Ở quân đội lâu rồi coi đơn vị như gia đình,” bác kể. Người viết cảm nhận được tình cảm sâu nặng mà người lính hải quân dành cho đơn vị năm xưa. Trước ngày xuất ngũ, đơn vị tổ chức buổi chia tay giản dị cho những chiến sĩ hoàn thành nhiệm vụ. “Hôm ấy ai cũng xúc động,” bác nhớ lại. Trong căn phòng nhỏ của doanh trại ven biển, đồng đội quây quần bên nhau kể lại những kỷ niệm suốt những năm tháng công tác. “Có người đang nói chuyện mà nghẹn không nói được nữa,” bác cười buồn. Người viết hình dung những người lính trẻ ngồi bên nhau dưới ánh đèn vàng, ánh mắt ai cũng đượm buồn khi nghĩ đến giây phút chia xa. Một đồng đội thân thiết của bác hôm ấy nắm chặt tay bác và nói: “Sau này dù ở đâu cũng phải nhớ nhau.” “Tôi nghe mà cay mắt,” bác kể chậm rãi. Sau bao năm cùng sống giữa biển khơi, tình đồng đội đã trở thành thứ tình cảm thiêng liêng không dễ gì diễn tả bằng lời. Người viết hiểu rằng những cuộc chia tay của người lính luôn chứa đựng rất nhiều cảm xúc đặc biệt. Sáng hôm sau, bác Hùng khoác ba lô rời đơn vị. “Lúc bước xuống cầu cảng, tôi quay lại nhìn con tàu rất lâu,” bác xúc động nói. Con tàu hải quân bạc màu sương gió năm nào từng cùng bác vượt bao sóng lớn giờ lặng lẽ neo bên bến cảng. “Tôi thấy như mình sắp xa một phần tuổi trẻ,” bác kể. Người viết lặng đi trước cảm xúc chân thật của người lính biển năm xưa. Trên chuyến xe trở về Thanh Hóa, bác gần như không ngủ. “Tôi cứ nghĩ mãi về những năm tháng quân ngũ,” bác cười nhẹ. Qua ô cửa xe, những cánh đồng và làng quê dần hiện ra quen thuộc hơn. “Khi gần về tới quê, tim tôi đập nhanh lắm,” bác kể. Sau nhiều năm xa nhà, cuối cùng người lính trẻ cũng được trở về với quê hương Hoằng Tiến thân yêu. Ngày bác về đến làng, gia đình và bà con hàng xóm ra đón rất đông. “Mẹ tôi vừa thấy tôi đã khóc,” bác xúc động nói. Người mẹ già ôm chầm lấy con trai sau bao năm mong ngóng. “Tôi lúc đó cũng không cầm được nước mắt,” bác kể. Người viết cảm nhận được niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng của ngày đoàn tụ sau những năm tháng xa cách. Những ngày đầu trở về quê hương, bác vẫn chưa quen với cuộc sống không còn tiếng sóng tàu hay ca trực đêm. “Nhiều đêm tôi giật mình vì tưởng còn đang trực trên biển,” bác cười. Mỗi khi nghe tiếng sóng biển Hoằng Tiến ngoài khơi, ký ức về những năm tháng hải quân lại hiện về rõ ràng trong tâm trí bác. “Biển quê và biển đảo đều là một phần cuộc đời tôi,” bác nói nhẹ nhàng. Người viết hiểu rằng dù đã rời quân ngũ, trái tim người lính biển năm xưa vẫn luôn hướng về biển đảo quê hương. Sau này, bác Nguyễn Văn Hùng tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới trên quê hương Hoằng Tiến. “Quân đội dạy tôi tính kỷ luật và nghị lực,” bác kể. Những phẩm chất ấy đã giúp bác vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống đời thường. Trong căn nhà nhỏ gần biển, bác vẫn cẩn thận lưu giữ bộ quân phục cũ, những bức ảnh trên tàu và tấm huy chương được trao sau những năm công tác. “Đó là kỷ vật quý nhất của tuổi trẻ,” bác xúc động nói. Người viết nhìn người cựu chiến binh già lặng lẽ vuốt lại tấm ảnh cũ đã bạc màu mà cảm nhận được chiều sâu của những ký ức “Thời hoa lửa” chưa bao giờ phai nhạt. Chiều muộn buông xuống trên vùng biển Hoằng Tiến. Ngoài xa, tiếng sóng vẫn rì rào như những năm tháng trước đây khi người lính trẻ Nguyễn Văn Hùng rời quê lên đường nhập ngũ. Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Hùng chậm rãi nói: “Đi qua chiến tranh và những năm tháng biển đảo, tôi càng hiểu rằng được sống trong hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá. Và tôi luôn tự hào vì tuổi trẻ mình đã được góp một phần nhỏ bé để giữ gìn biển trời Tổ quốc.”



