NGÀY TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Sáng 30/4/1975, các đơn vị Quân Giải phóng tiến vào Sài Gòn từ nhiều hướng. Trong đội hình xe tăng của Quân đoàn 2, Đại đội trưởng Vũ Đăng Toàn chỉ huy xe tăng 843 tiến về Dinh Độc Lập. Sau nhiều năm chiến đấu, những người lính cuối cùng cũng đứng trước thời khắc lịch sử mà họ đã chờ đợi: chiến tranh kết thúc, Sài Gòn được giải phóng và đất nước bước vào thời kỳ thống nhất. Với Vũ Đăng Toàn, đó không chỉ là một chiến thắng, mà còn là ngày trở về sau một chặng đường chiến tranh dài và đầy mất mát.
Sau nhiều năm chiến tranh, mùa xuân năm 1975 mở ra một bước ngoặt lớn.
Các chiến dịch liên tiếp diễn ra.
Từ Tây Nguyên đến Huế – Đà Nẵng, cục diện chiến trường thay đổi nhanh chóng.
Đến cuối tháng 4, các lực lượng cách mạng tiến về Sài Gòn.
Trong đội hình tiến công có những đơn vị xe tăng.
Xe tăng trở thành một trong những lực lượng quan trọng trong các mũi tiến quân.
Những chiếc xe đã trải qua nhiều năm chiến đấu.
Trên thân xe có những dấu vết của chiến trường.
Nhưng giờ đây, chúng đang hướng về mục tiêu cuối cùng.
Trong đội hình ấy có xe tăng 843, do Đại đội trưởng Vũ Đăng Toàn chỉ huy.
Vũ Đăng Toàn sinh năm 1947, thuộc thế hệ những người lính trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Tuổi trẻ của ông gắn với quân đội và chiến trường.
Nhưng đến những ngày cuối tháng 4 năm 1975, ông cùng đồng đội đang đứng trước một thời khắc chưa từng có.
Đó là thời khắc chiến tranh sắp kết thúc.
Sáng 30/4/1975, các đơn vị Quân Giải phóng tiến vào trung tâm Sài Gòn.
Đội hình xe tăng di chuyển nhanh.
Những con đường dẫn vào thành phố trở nên đông đúc.
Không khí chiến trường vẫn căng thẳng.
Nhưng khác với những năm trước, lần này hướng tiến quân là vào trung tâm của đối phương.
Các chiến sĩ hiểu rằng họ đang tiến gần đến một sự kiện có thể quyết định cục diện toàn bộ cuộc chiến.
Xe tăng 843 tiếp tục tiến lên.
Cùng với các xe tăng khác, chiếc xe đi qua những tuyến đường dẫn về Dinh Độc Lập.
Mục tiêu của mũi tiến công là nhanh chóng chiếm các vị trí quan trọng trong trung tâm thành phố.
Khi đội hình tiến gần Dinh Độc Lập, tình hình thay đổi rất nhanh.
Các đơn vị phía trước tiếp tục tiến.
Xe tăng 843 cũng tìm cách tiếp cận khu vực Dinh.
Trong những phút quyết định, xe tăng 843 đã tiến vào khu vực cổng Dinh Độc Lập.
Nhưng do tình huống cụ thể tại hiện trường, chiếc xe này không phải chiếc xe tăng húc đổ cổng chính.
Sau đó, xe tăng 390 tiến vào và húc đổ cổng chính của Dinh Độc Lập.
Đây là một chi tiết lịch sử quan trọng cần ghi nhớ để tránh nhầm lẫn giữa hai chiếc xe.
Vũ Đăng Toàn cùng tổ xe 843 vẫn là những người trực tiếp tham gia mũi tiến công lịch sử.
Sau khi các lực lượng tiến vào Dinh Độc Lập, những người lính chứng kiến thời khắc chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng.
Chiến tranh kết thúc.
Đối với nhiều người lính, cảm xúc lúc ấy rất khó diễn tả.
Họ đã chiến đấu nhiều năm.
Có những người bạn đã hy sinh.
Có những đồng đội bị thương.
Có những người đã không thể đi đến ngày cuối cùng.
Vậy mà giờ đây, họ đang đứng giữa một thành phố mà cuộc chiến đã đi qua.
Không còn phải hành quân trong đêm để tránh máy bay.
Không còn phải chờ đợi một trận pháo kích.
Không còn phải chuẩn bị cho một cuộc chiến mới vào sáng hôm sau.
Đó thực sự là một ngày trở về.
Nhưng ngày trở về của người lính không phải lúc nào cũng là trở về với gia đình ngay lập tức.
Họ vẫn còn nhiệm vụ.
Vẫn phải bảo đảm an ninh.
Vẫn phải giữ vị trí.
Vẫn phải giúp ổn định tình hình sau chiến tranh.
Những ngày tháng sau đó, cuộc sống dần chuyển sang một giai đoạn mới.
Những người lính bắt đầu nghĩ đến quê hương.
Nghĩ đến cha mẹ.
Nghĩ đến những người thân đã chờ đợi họ nhiều năm.
Có người trở về trong niềm vui đoàn tụ.
Nhưng cũng có những người không còn cơ hội trở về.
Vì vậy, niềm vui chiến thắng luôn đi cùng ký ức về những người đã nằm lại trên các chiến trường.
Vũ Đăng Toàn sau này tiếp tục cuộc sống của một người lính và cựu chiến binh.
Tên tuổi ông được nhắc đến cùng hình ảnh xe tăng 843 trong ngày 30/4/1975.
Nhưng câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một chiếc xe tăng.
Đó là câu chuyện của cả một thế hệ.
Một thế hệ đã trải qua tuổi trẻ trong chiến tranh.
Họ rời quê hương khi còn rất trẻ.
Đi qua những chiến trường xa lạ.
Chịu đựng bom đạn.
Chứng kiến mất mát.
Và cuối cùng bước vào Sài Gòn trong ngày chiến tranh kết thúc.
Những chiếc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập đã trở thành hình ảnh lịch sử.
Nhưng phía sau những chiếc xe ấy là con người.
Là những người lái xe.
Là người chỉ huy.
Là thợ máy.
Là bộ đội bộ binh đi cùng.
Là lực lượng hậu cần bảo đảm nhiên liệu, đạn dược và sửa chữa.
Không có họ, những chiếc xe tăng không thể đi hàng trăm cây số để tiến vào thành phố.
Vì vậy, chiến thắng ngày 30/4 là kết quả của sức mạnh tổng hợp của nhiều lực lượng.
Vũ Đăng Toàn và tổ xe 843 chỉ là một phần trong bức tranh lớn ấy.
Nhưng đó là một phần rất đặc biệt.
Bởi họ đã trực tiếp có mặt tại một trong những địa điểm quan trọng nhất của ngày kết thúc chiến tranh.
Nhiều năm sau, hình ảnh những chiếc xe tăng trước Dinh Độc Lập vẫn được lưu giữ trong sách giáo khoa, bảo tàng và các tư liệu lịch sử.
Mỗi khi nhìn lại hình ảnh ấy, người ta không chỉ nhìn thấy những chiếc xe bằng thép.
Người ta nhìn thấy cả một chặng đường chiến tranh.
Từ những con đường Trường Sơn.
Qua những chiến trường miền Trung.
Qua Tây Nguyên.
Qua các chiến dịch mùa xuân.
Và cuối cùng là Sài Gòn.
Đó là hành trình của một thế hệ.
Với Vũ Đăng Toàn, ngày 30/4/1975 là ngày chiến tranh kết thúc.
Nhưng đối với hàng triệu người Việt Nam, đó còn là ngày đất nước bước sang một trang mới.
Một trang của hòa bình và thống nhất.



