NGÀY TRỞ VỀ VÀ CON ĐƯỜNG KHÔNG CÒN TIẾNG ĐỘNG CƠ CHIẾN TRANH
Ký ức về ngày trở về, khi người lái xe đi qua những con đường từng in dấu chiến tranh nhưng nay đã dần yên bình, để lại trong lòng nhiều cảm xúc khó quên.
Ngày rời Trường Sơn, bác Phạm Văn Dũng không vội vã.
Chiếc xe quân y cũ được rửa sạch bụi đất đỏ.
Không còn tiếng còi báo động.
Không còn những chuyến đi gấp giữa đêm.
Chỉ còn một hành trình cuối cùng trở về quê nhà.
Con đường hôm đó yên tĩnh lạ thường.
Nơi từng là tuyến vận chuyển đầy bom đạn, nay chỉ còn tiếng gió và tiếng chim rừng.
Bác Dũng lái xe chậm.
Rất chậm.
Như muốn ghi nhớ lại từng đoạn đường đã đi qua trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Mỗi khúc cua.
Mỗi con dốc.
Mỗi đoạn đường từng chở theo thương binh, đồng đội, và cả những ký ức không thể nào quên.
Khi xe về đến gần làng, cảnh vật trở nên thân thuộc hơn.
Cánh đồng lúa xanh trải dài.
Con đường đất dẫn vào làng nhỏ yên bình.
Không còn tiếng động cơ gấp gáp của chiến tranh.
Chỉ còn nhịp sống chậm rãi của quê hương.
Bác dừng xe ở đầu làng rất lâu.
Không bước xuống ngay.
Chỉ ngồi im trong cabin.
Nhìn về phía con đường phía sau.
Con đường đã đưa bác đi qua chiến tranh.
Và cũng là con đường đưa bác trở về hòa bình.
Khi bước xuống xe, người thân đã đứng chờ sẵn.
Có người gọi tên.
Có người lặng im rơi nước mắt.
Bác Dũng chỉ khẽ gật đầu.
Không nói nhiều.
Vì mọi lời lúc này dường như đều trở nên dư thừa.
Sau ngày trở về, bác sống cuộc sống bình dị như bao người khác.
Nhưng mỗi khi nhìn lại những chuyến xe năm xưa, ký ức vẫn hiện về rất rõ.
Bác thường nói:
“Chiến tranh đã kết thúc, nhưng với người lái xe, mỗi con đường từng đi qua đều là một phần không thể quên của cuộc đời.”



