Ngày trở về và giọt nước mắt vẹn nguyên
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tiếng súng chiến tranh chính thức khép lại, người chiến sĩ Nguyễn Huy Hồng khoác chiếc ba lô cóc sờn vai bước đi trong niềm vui vỡ òa của hàng triệu đồng bào. Nhưng phải nhiều tháng sau, bác mới có cơ hội đặt chân trở lại mảnh đất Trù Ninh thân yêu sau bao năm dài biền biệt xa cách. Bác nhớ như in giây phút bước qua con dốc đầu làng, nhìn thấy dáng mẹ già liêu xiêu bên bếp lửa hồng, mái tóc đã bạc phơ vì những tháng ngày ngóng trông con. Bác buông rơi chiếc ba lô, chạy xô lại ôm chồm lấy mẹ, hai mẹ con khóc nghẹn ngào trong sự vỡ òa của xóm giềng Trù Ninh đến mừng rỡ. Giọt nước mắt ngày trở về của bác là sự tổng hòa của niềm hạnh phúc sum họp, sự tiếc thương những đồng đội đã mãi mãi không thể trở về và sự nhẹ nhõm khi đất nước đã sạch bóng thù. Câu chuyện cảm động của bác khiến những đoàn viên trẻ như chúng tôi không khỏi thổn thức. Giọt nước mắt ấy chính là minh chứng sống động cho giá trị vô giá của sự tự do, nhắc nhở chúng tôi phải biết trân trọng từng phút giây hòa bình đang có.



