Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ VÀ NHỮNG GIẤC MƠ CÒN SÓT LẠI (1)

Sau nhiều năm chiến đấu, bác Nguyễn Văn Thanh trở về quê nhà Phúc Thọ. Ngôi nhà cũ, con đường nhỏ vẫn yên bình như ngày xưa. Nhưng trong tâm trí bác, những ngày hoa lửa vẫn sống động. Những giấc mơ về đồng đội, trận chiến và những kỷ vật vẫn theo chân bác. Ngày trở về là niềm vui lẫn nỗi xúc động khó tả.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày trở về, bác Thanh bước qua cánh cổng quen thuộc, nghe tiếng chim hót trên mái nhà và gió thổi qua hàng cây trước sân. Bác kể, trái tim mình vừa vui mừng, vừa bâng khuâng.

“Tôi đứng đó, nhìn con đường nhỏ dẫn vào làng, và nhớ từng bước chân cùng đồng đội qua rừng núi, qua mưa bom,” bác chia sẻ. “Những tiếng cười, những câu chuyện đêm khuya, tất cả như hiện về trước mắt tôi.”

Chiếc đồng hồ của đồng đội vẫn đeo trên tay, những kỷ vật khác vẫn giữ trong hộp gỗ nhỏ. Mỗi món đồ nhắc bác về một trận chiến, một tiếng cười hay một giọt nước mắt của người lính phía Bắc.

Bữa cơm đầu tiên bên gia đình, bác không thể không so sánh với những bữa cơm tập thể khẩn trương giữa bom đạn. “Những bữa cơm ấy, chúng tôi chia nhau từng miếng bánh, từng ngụm nước… còn giờ đây, bữa cơm gia đình bình yên mà ấm áp hơn bất cứ thứ gì trên đời,” bác mỉm cười.

Ngày trở về không chỉ là kết thúc một hành trình, mà còn là dịp để bác Thanh nhìn lại quá khứ, trân trọng hiện tại và tiếp tục giữ những kỷ niệm về đồng đội, về chiến trường và về chính bản thân mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY TRỞ VỀ VÀ NHỮNG GIẤC MƠ CÒN SÓT LẠI (1) | Câu chuyện thời hoa lửa