Cựu chiến binh

Ngày trở về và những khoảng lặng không thể lấp đầy

Ninh Bình17/05/2026Ninh Lê Bảo Quyên (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc, những người lính như ông Dương Trọng Đoàn lần lượt rời chiến trường trở về quê hương. Với ông, hành trình trở lại Yên Mô (Ninh Bình) không chỉ là quãng đường địa lý, mà còn là một hành trình tinh thần đầy phức tạp. Ông trở về trong niềm vui của gia đình, trong sự đón nhận của xóm làng, nhưng sâu thẳm trong lòng lại là những khoảng lặng khó có thể gọi tên. Cuộc sống thời bình mở ra với những công việc quen thuộc: lao động sản xuất, chăm lo gia đình, hòa nhập với nhịp sống bình thường. Nhưng với một người từng đi qua chiến tranh ác liệt như ông, “bình thường” lại là điều không dễ dàng. Những ký ức nơi chiến trường Phú Yên năm 1972 vẫn hiện về rõ ràng như vừa mới hôm qua. Đó là tiếng pháo nổ dồn dập, là những đêm hành quân trong bóng tối, là những trận giáp lá cà căng thẳng đến nghẹt thở. Đặc biệt, những gương mặt đồng đội đã ngã xuống luôn ám ảnh ông. Có người ông chưa kịp nhớ hết tên, có người chỉ mới trò chuyện vài hôm trước khi hy sinh. Họ ra đi lặng lẽ, không lời từ biệt, để lại trong lòng những người sống sót một nỗi day dứt kéo dài suốt cả cuộc đời. Nhiều đêm, ông Đoàn giật mình tỉnh giấc, trong tai vẫn vang lên tiếng súng, tiếng gọi nhau giữa chiến trường năm nào. Ông từng chia sẻ rằng trở về không có nghĩa là quên đi. Ngược lại, đó là lúc con người phải đối diện rõ nhất với quá khứ. Khi không còn tiếng súng, không còn áp lực sinh tử từng giây, những ký ức lại có cơ hội trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Ông hiểu rằng mình là người may mắn khi còn sống sót, khi có thể trở về với gia đình. Nhưng chính điều đó lại khiến ông luôn mang trong mình một trách nhiệm đặc biệt – sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại. Có những lúc, ông trở nên lặng lẽ giữa cuộc sống đời thường. Không phải vì ông quên đi niềm vui, mà bởi ông luôn mang theo những ký ức không thể chia sẻ hết bằng lời. Những khoảng lặng ấy không phải là sự trống rỗng, mà là nơi chứa đựng cả một phần đời đã trải qua trong khói lửa. Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, ông Đoàn vẫn giữ cho mình sự bình dị của một người nông dân, nhưng trong ánh mắt vẫn thấp thoáng chiều sâu của một người từng đi qua sinh tử. Và có lẽ, chính những khoảng lặng ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông – như một minh chứng sống động cho những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn