NGÀY TRỞ VỀ VÀ NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG NGỦ YÊN
Ngày rời quân ngũ, bác Nguyễn Ngọc Lĩnh trở về quê hương sau bốn năm chiến đấu. Không còn tiếng súng, nhưng ký ức chiến tranh vẫn theo bác từng đêm. Đó là hành trình trở về không hề dễ dàng.
Năm 1972, bác Nguyễn Ngọc Lĩnh hoàn thành nhiệm vụ và được xuất ngũ. Ngày trở về, con đường làng Phúc Thọ quen thuộc mà sao thấy lạ lẫm. “Vui lắm,” bác kể, “nhưng trong lòng cứ trống trải.” Đêm đầu tiên ngủ ở nhà, bác giật mình tỉnh giấc vì tưởng đâu pháo nổ. Thói quen ngủ hầm, nghe động tĩnh đã ăn sâu vào tiềm thức. “Chiến tranh hết rồi,” bác tự nhủ, “nhưng trong đầu thì chưa.” Có những giấc mơ, bác thấy lại đồng đội, thấy rừng phía Nam, thấy những trận đánh năm xưa. Mỗi lần tỉnh dậy, lòng bác nặng trĩu. Nhưng rồi cuộc sống dần kéo bác trở lại. Bác lao động, dựng xây gia đình, sống trọn vẹn với hiện tại. Dẫu vậy, ký ức chiến tranh vẫn luôn ở đó, như một phần máu thịt. “Không quên được,” bác nói. “Và cũng không muốn quên.” Bởi chính những năm tháng thời hoa lửa ấy đã làm nên bản lĩnh, nhân cách và niềm tự hào suốt đời của người lính Nguyễn Ngọc Lĩnh. Nếu cô Huệ cần: Viết thêm 1–2 câu chuyện nữa cho bác (về tình đồng đội sau chiến tranh, về huân chương) Hoặc chuẩn hóa văn bản để in tập sách, kỷ yếu truyền thống Cô Huệ cứ giao nhiệm vụ, tôi sẽ viết tiếp thật trọn vẹn và nhất quán.



