Ngày trở về – và những nấm mộ nằm lại
Ngày hòa bình, chúng tôi trở về quê. Đường làng đầy nắng, nhưng lòng tôi nặng như đá.
Mẹ nhìn thấy tôi thì òa lên khóc, vừa ôm vừa nói:
“Còn sống về là quý rồi con ơi…”
Tôi đứng giữa sân, nghe tiếng gà gáy, tiếng trẻ con chơi đùa, mà như người từ cõi khác vừa bước ra.
Sau này, mỗi dịp tháng Bảy, tôi lại lên nghĩa trang thắp hương cho đồng đội. Những nấm mộ xếp hàng dài, tên có, tên không. Tôi ngồi rất lâu trước mộ anh Hòa và mộ Tân, đọc lại từng dòng ký ức của tuổi trẻ mình.
Chiến tranh đã cướp đi bạn bè, cướp đi những ước mơ, cướp cả tuổi xanh của chúng tôi.
Nhưng nó cũng để lại thứ mà không gì có thể xóa được: tình đồng chí, tình người, và ký ức về một thời mà mỗi hơi thở thôi cũng là mảnh ghép của lịch sử.



