Ngày trở về và ước vọng hòa bình
Cảm xúc ngổn ngang, sâu lắng của người lính trong ngày chiến thắng trở về, đối diện với những mất mát và khát vọng xây dựng lại đất nước sau chiến tranh.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tiếng súng cuối cùng lặng đi trên chiến trường miền Nam, báo hiệu đất nước hoàn toàn độc lập, thống nhất. Đó là ngày vui lớn của toàn dân tộc, ngày mà hàng triệu người mong đợi suốt mấy mươi năm ròng rã. Nhưng đối với những người lính trực tiếp đi qua thời hoa lửa như chúng tôi, ngày trở về không chỉ có niềm vui chiến thắng rực rỡ, mà còn trĩu nặng những nỗi niềm suy tư, những khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mà chiến tranh đã để lại. Bước ra khỏi cuộc chiến, người lính mang theo trên mình những vết thương thể xác và cả những vết thương lòng sâu hoắm khó lành. Chúng tôi trở về trong vòng tay nghẹn ngào của người thân, nhưng xung quanh chúng tôi, biết bao đồng đội thân yêu đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu, khe suối. Những người bạn đã cùng chúng tôi chia nhau hớp nước, điếu thuốc, cùng mơ ước về ngày hòa bình nay chỉ còn là những cái tên khắc trên văn bia hay những bộ hài cốt chưa tìm thấy lối về. Niềm vui ngày trở về của người sống luôn thấm đẫm những giọt nước mắt xót thương dành cho những người đã khuất. Hòa bình lập lại, những người lính thời hoa lửa lại bước vào một trận tuyến mới: Trận tuyến tái thiết đất nước từ đống đổ nát của chiến tranh. Những bàn tay vốn quen cầm súng, cầm xẻng đào hầm nay bắt đầu học cách cầm bút, cầm búa, cầm cày để xây dựng cuộc sống mới. Đất nước sau chiến tranh nghèo nàn, xơ xác, đầy rẫy những khó khăn thử thách. Nhưng chính tinh thần quả cảm, kiên trì được tôi luyện trong khói lửa Trường Sơn năm xưa đã giúp những người lính vượt qua mọi gian khổ của thời kỳ bao cấp, đóng góp sức lực vào sự nghiệp đổi mới của đất nước. Thời hoa lửa đã lùi sâu vào ký ức lịch sử, những người lính trẻ măng năm xưa giờ đã là những ông bố, ông nội, ông ngoại tóc bạc phơ. Mỗi lần gặp lại nhau, chúng tôi lại cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui buồn của một thời thanh xuân sôi nổi và đầy kiêu hãnh. Chúng tôi kể cho con cháu nghe về những năm tháng hào hùng ấy không phải để khơi gợi hận thù, mà để gieo vào lòng chúng tình yêu quê hương đất nước, lòng biết ơn và khát vọng hòa bình cháy bỏng. Bởi vì, hơn ai hết, những người đã đi qua cái chết mới thấu hiểu hết giá trị thiêng liêng của sự sống và hòa bình.



