Bài viết

Ngày trở về với chiếc ba lô lép kẹp và tình quê hương nồng ấm

Thanh Hóa17/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1976, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương Trù Ninh với chiếc ba lô lính lép kẹp, bên trong chỉ có một bộ quân phục cũ đã sờn vai và vài kỷ vật chiến trường. Đi bước trên con đường đất dẫn vào làng, thấy ngọn khói bếp chiều quen thuộc và bóng dáng mẹ già đang lụi hụi ngoài vườn, tim tôi như thắt lại vì xúc động. Mẹ tôi chạy ra, ôm chầm lấy tôi mà khóc, bàn tay gầy guộc run run nắn xát khắp người con trai như để tin rằng tôi đã thực sự trở về lành lặn. Bà con xóm giềng thôn Trù Ninh kéo đến đông đủ, người cho quả bưởi, người mang bát nước trà xanh, tình làng nghĩa xóm ấm áp làm tôi quên đi mọi gian khổ của những năm tháng chiến tranh tàn khốc.

Hình ảnh ngày trở về mộc mạc nhưng chan chứa tình người của bác Dậu đã chạm đến từng góc sâu nhất trong tâm hồn của lực lượng thanh niên chúng tôi. Dù trở về sau chiến tranh với hai bàn tay trắng, nhưng tài sản lớn nhất của bác chính là tình yêu thương vô bờ bến của gia đình và sự trân trọng của xóm giềng làng Trù Ninh. Đó chính là sức mạnh giúp người lính Cụ Hồ tiếp tục đứng vững trong cuộc sống thời bình.

Bài học về tình yêu quê hương và sự gắn kết cộng đồng từ câu chuyện của bác Dậu là động lực lớn lao cho Đoàn Thanh niên thôn Trù Ninh trong việc xây dựng đời sống văn hóa mới. Chúng tôi hiểu rằng, quê hương chính là nơi bắt đầu và cũng là nơi bình yên nhất để trở về, và việc giữ gìn tình làng nghĩa xóm là trách nhiệm của mỗi người trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày trở về với chiếc ba lô lép kẹp và tình quê hương nồng ấm | Câu chuyện thời hoa lửa