Ngày tuổi hai mươi theo tiếng gọi non sông
Ngày tuổi hai mươi theo tiếng gọi non sông
Ngày tuổi hai mươi theo tiếng gọi non sông
Tuổi hai mươi của mỗi người thường gắn với những ước mơ còn dang dở, với mái nhà, gia đình và những dự định của tương lai. Nhưng với cựu chiến binh Đào Xuân Chiến, tuổi hai mươi lại bắt đầu bằng một cuộc chia tay.
Ngày nhận lệnh nhập ngũ, ông chỉ kịp tạm biệt cha mẹ, khoác lên vai chiếc ba lô đơn sơ rồi lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Phía trước là chiến trường miền Nam khốc liệt, phía sau là quê hương, là mái nhà nhỏ với cha mẹ ngày ngày mong ngóng. Không ai biết ngày trở về sẽ là bao lâu, cũng không ai dám chắc mình còn có cơ hội trở về.
Như hàng triệu thanh niên Việt Nam thời ấy, ông không mang theo điều gì ngoài lòng yêu nước và niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất. Chàng trai tuổi đôi mươi rời quê hương với lời hẹn giản dị cùng gia đình, rằng khi chiến tranh kết thúc sẽ trở về đoàn tụ. Thế nhưng, con đường phía trước không chỉ có những cuộc hành quân dài, những trận đánh ác liệt mà còn có cả những cánh rừng nhuộm màu bởi chất độc hóa học.
Nơi chiến trường miền Nam, bom đạn có thể nhìn thấy, còn chất độc da cam thì lặng lẽ ngấm vào đất, vào nước, vào cây cỏ và vào chính cơ thể của những người lính. Ngày ấy, không ai nghĩ rằng thứ chất độc vô hình ấy sẽ để lại những vết thương kéo dài suốt cả cuộc đời.
Ông Đào Xuân Chiến may mắn trở về sau ngày đất nước thống nhất, nhưng chiến tranh chưa bao giờ thực sự khép lại đối với ông. Những di chứng của chất độc da cam vẫn âm thầm đeo bám, khiến sức khỏe giảm sút theo năm tháng. Ông trở thành một nạn nhân chất độc da cam, mang trên mình những hậu quả mà chiến tranh để lại, dù tiếng súng đã im từ rất lâu.
Nhìn người cựu chiến binh với mái tóc bạc hôm nay, ít ai hình dung được rằng hơn nửa thế kỷ trước, ông cũng từng là chàng trai tuổi đôi mươi đầy khát vọng. Tuổi trẻ của ông không có những ngày tháng bình yên như thế hệ hôm nay, mà là những năm tháng hành quân giữa khói lửa, đối mặt với hiểm nguy để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc.
Ông thường nói rằng mình không phải người duy nhất chịu mất mát. Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại chiến trường, nhiều người đến nay vẫn chưa tìm được phần mộ. So với sự hy sinh ấy, những gì bản thân phải gánh chịu chỉ là một phần của cái giá mà chiến tranh đã để lại.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần kể lại những năm tháng ấy, ánh mắt của người cựu chiến binh vẫn ánh lên niềm tự hào. Không phải tự hào vì những gian khổ đã trải qua, mà tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được cống hiến cho Tổ quốc trong thời khắc lịch sử.
Ngày hôm nay, khi nhìn những con đường rộng mở, những ngôi trường rộn rã tiếng cười và những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, ông tin rằng sự hy sinh của lớp người đi trước là hoàn toàn xứng đáng.
Bởi có một thế hệ đã gửi lại tuổi hai mươi nơi chiến trường.
Để những thế hệ sau được sống trọn vẹn tuổi hai mươi trong hòa bình.



