NGÀY TUỔI TRẺ RA ĐI
Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, Phương đứng rất lâu trước cổng làng. Con đường quen thuộc dẫn ra bến xe hôm ấy bỗng trở nên dài hơn. Phương biết, chuyến đi này có thể không có ngày trở lại. Bạn bè tiễn Phương bằng những cái bắt tay thật chặt, không ai nói nhiều. Trong ánh mắt họ là niềm tự hào xen lẫn lo âu. Phương bước lên xe, mang theo tuổi trẻ của mình gửi lại cho Tổ quốc. Ở chiến trường, Phương trưởng thành nhanh hơn tuổi. Những suy nghĩ vụn vặt của tuổi đôi mươi dần nhường chỗ cho trách nhiệm
Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, Phương đứng rất lâu trước cổng làng. Con đường quen thuộc dẫn ra bến xe hôm ấy bỗng trở nên dài hơn. Phương biết, chuyến đi này có thể không có ngày trở lại.
Bạn bè tiễn Phương bằng những cái bắt tay thật chặt, không ai nói nhiều. Trong ánh mắt họ là niềm tự hào xen lẫn lo âu. Phương bước lên xe, mang theo tuổi trẻ của mình gửi lại cho Tổ quốc.
Ở chiến trường, Phương trưởng thành nhanh hơn tuổi. Những suy nghĩ vụn vặt của tuổi đôi mươi dần nhường chỗ cho trách nhiệm và lý tưởng.
Ngày hòa bình, không phải ai cũng trở về. Nhưng những người đã ra đi như Phương đã để lại một điều vĩnh viễn: hình ảnh một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.


