Cựu chiến binh

NGÀY VƯỢT SUỐI LỚN CỦA NGƯỜI CON TÔNG PẮNG

NGÀY VƯỢT SUỐI LỚN CỦA NGƯỜI CON TÔNG PẮNG

Lào Cai09/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY VƯỢT SUỐI LỚN CỦA NGƯỜI CON TÔNG PẮNG

Tôi là Hoàng Văn Lộc, sinh năm 1957, người thôn Tông Pắng, xã Lâm Thượng.

Trong những năm tháng quân ngũ, tôi đã vượt qua nhiều con suối, nhiều con dốc cao. Nhưng có một lần vượt suối mà đến tận bây giờ, mỗi khi nghe tiếng nước chảy mạnh sau mưa lũ, tôi vẫn nhớ như in - lần vượt qua con suối lớn giữa mùa mưa năm 1980, một chuyến đi mà chỉ cần sơ sẩy một chút, nhiều người trong chúng tôi có thể đã không còn cơ hội trở về.

Những con suối tuổi thơ

Quê tôi ở Tông Pắng có nhiều suối nhỏ.

Từ nhỏ, tôi đã quen với việc lội suối, bắt cá, lấy nước. Những ngày mưa lớn, nước suối dâng cao, đục ngầu và chảy xiết.

Cha tôi thường dặn: “Thấy nước suối đục là phải cẩn thận, vì trên núi đang mưa lớn.”

Những lời dặn ấy sau này đã giúp tôi rất nhiều.

Khi trở thành người lính, tôi hiểu rằng thiên nhiên đôi khi cũng nguy hiểm không kém gì chiến trường.

Cuộc hành quân giữa mùa mưa

Đó là vào mùa mưa năm 1980.

Đơn vị chúng tôi nhận lệnh di chuyển sang một vị trí mới.

Con đường hành quân phải đi qua một con suối lớn nằm giữa hai dãy núi.

Trước đó, chúng tôi đã nhiều lần vượt qua con suối này.

Nhưng lần này, mọi thứ đã khác.

Mưa rừng kéo dài nhiều ngày khiến nước suối dâng cao.

Khi chúng tôi đến nơi, dòng nước chảy xiết, cuồn cuộn như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Tiếng nước đập vào đá vang lên ầm ầm.

Ai nhìn thấy cũng cảm thấy lo lắng.

Quyết định vượt suối

Chỉ huy đứng quan sát một lúc lâu.

Ông nói: “Không thể quay lại. Phải tìm cách vượt qua.”

Chúng tôi bắt đầu tìm dây rừng, buộc thành từng đoạn dài.

Một sợi dây lớn được căng ngang qua suối.

Những người khỏe mạnh nhất được cử sang trước để giữ dây.

Tôi là một trong số đó.

Nhìn dòng nước cuồn cuộn dưới chân, tim tôi đập nhanh.

Nhưng tôi tự nhủ:

“Phải giữ bình tĩnh.”

Bước chân đầu tiên

Tôi buộc dây quanh người.

Hai tay nắm chặt sợi dây căng ngang dòng suối.

Bước chân đầu tiên xuống nước, tôi cảm nhận ngay sức mạnh của dòng chảy.

Nước lạnh buốt.

Chảy xiết đến mức chỉ cần buông tay là bị cuốn đi ngay.

Tôi bước từng bước chậm rãi.

Mỗi bước đều phải giữ thăng bằng thật chắc.

Nước dâng lên đến ngang ngực.

Có lúc suýt làm tôi mất thăng bằng.

Nhưng tôi vẫn cố giữ chặt dây.

Khoảnh khắc nguy hiểm

Khi đi được gần nửa đường, một tảng đá dưới chân tôi trơn trượt.

Tôi trượt chân.

Cơ thể nghiêng hẳn về phía dòng nước.

Trong khoảnh khắc đó, tôi tưởng mình sẽ bị cuốn đi.

Nhưng may mắn, tôi vẫn nắm chặt được sợi dây.

Hai tay đau buốt.

Cơ thể run lên vì lạnh và sợ.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi tiếp tục bước.

Không được phép quay lại.

Khi đồng đội gặp nạn

Sau khi tôi sang được bờ bên kia, nhiệm vụ của tôi là giữ dây cho những người phía sau.

Từng người lần lượt vượt qua.

Đến lượt một đồng đội trẻ - anh Dũng - bước xuống nước.

Khi đi được vài bước, dòng nước bất ngờ mạnh hơn.

Anh trượt chân.

Cơ thể bị cuốn lệch khỏi dây.

Tôi và một đồng đội khác lập tức kéo dây thật mạnh.

Anh Dũng chới với giữa dòng nước.

Tiếng nước ầm ầm khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Cuối cùng, chúng tôi kéo được anh trở lại dây.

Anh thở dốc, mặt tái mét.

Nhưng anh vẫn tiếp tục bước.

Khi sang được bờ, anh ngồi xuống đất, thở hổn hển.

Chúng tôi nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng trong lòng ai cũng hiểu - chỉ cần chậm vài giây, hậu quả sẽ rất khó lường.

Khi toàn đơn vị vượt qua

Sau gần hai giờ, toàn đơn vị đã vượt qua con suối.

Ai cũng ướt sũng từ đầu đến chân.

Quần áo dính đầy bùn đất.

Nhưng không ai bị cuốn trôi.

Đó là điều may mắn nhất.

Chúng tôi nhóm một bếp lửa nhỏ bên bờ suối.

Mọi người ngồi quanh, đưa tay ra sưởi.

Hơi ấm từ ngọn lửa khiến cơ thể dần hồi lại.

Tôi nhìn dòng suối phía sau.

Nước vẫn chảy xiết như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bài học từ con suối

Sau lần vượt suối ấy, tôi hiểu rằng thiên nhiên cũng là một thử thách lớn đối với người lính.

Không phải lúc nào kẻ thù cũng là con người.

Đôi khi, chính núi rừng, mưa lũ cũng là thử thách khắc nghiệt.

Nhưng nhờ có sự đoàn kết, chúng tôi đã vượt qua.

Không ai bỏ lại phía sau.

Ngày trở về Tông Pắng

Nhiều năm sau, khi trở về thôn Tông Pắng, tôi lại đứng bên con suối quê mình.

Nghe tiếng nước chảy róc rách, tôi nhớ đến dòng suối năm xưa.

Nhưng con suối quê nhà hiền hòa hơn nhiều.

Tôi cúi xuống, vốc một ngụm nước, thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Ký ức không thể quên

Bây giờ, mỗi khi mùa mưa đến, nước suối dâng cao, tôi lại nhắc con cháu phải cẩn thận.

Tôi kể cho chúng nghe về lần vượt suối năm ấy.

Không phải để làm chúng sợ.

Mà để chúng hiểu rằng:

Muốn vượt qua thử thách, phải có sự bình tĩnh, dũng cảm và sự giúp đỡ của đồng đội.

Bởi trong những khoảnh khắc khó khăn nhất, điều giúp chúng tôi vượt qua không chỉ là sức mạnh - mà còn là niềm tin vào nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY VƯỢT SUỐI LỚN CỦA NGƯỜI CON TÔNG PẮNG | Câu chuyện thời hoa lửa