Ngày xuất ngũ
Tháng Mười Một năm 1979, sau gần năm năm gắn bó với quân ngũ, người lính Nguyễn Văn Sỹ nhận quyết định phục viên. Đó là một ngày đặc biệt trong cuộc đời ông – ngày khép lại chặng đường tuổi trẻ khoác áo lính để bắt đầu một hành trình mới giữa cuộc sống đời thường.
Nhìn lại quãng thời gian từ ngày nhập ngũ vào tháng 2 năm 1975 đến ngày hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông chỉ mỉm cười và nói:
"Thanh xuân của tôi ở trong quân đội."
Câu nói ngắn gọn ấy chứa đựng biết bao ký ức. Đó là những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào Đại đội 14, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324; là những tháng ngày làm chiến sĩ trinh sát với nhiệm vụ luồn sâu, nắm tình hình và dẫn đường cho đơn vị; là những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Trị Thiên - Huế, rồi tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới sau ngày đất nước thống nhất. Gần năm năm quân ngũ đã trở thành quãng đời không thể nào quên đối với người lính trẻ năm nào.
Ông kể rằng khi nhận quyết định phục viên với cấp bậc Hạ sĩ, trong lòng mình có rất nhiều cảm xúc đan xen. Có niềm vui vì sắp được trở về quê hương, gặp lại gia đình sau nhiều năm xa cách. Nhưng cũng có sự lưu luyến khi phải chia tay đơn vị – nơi đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tuổi trẻ.
Những người đồng đội năm ấy đã cùng ông đi qua biết bao gian khó. Họ cùng ăn một nắm cơm, cùng chia nhau từng ngụm nước, cùng vượt qua những ngày hành quân vất vả và cùng động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Chính vì vậy, giây phút chia tay không chỉ là chia tay một đơn vị, mà còn là chia tay một phần ký ức đẹp nhất của tuổi thanh xuân.
Ông nhớ mãi buổi sáng rời doanh trại. Mọi thứ vẫn bình dị như bao ngày khác. Không có những lời hứa hẹn lớn lao, chỉ có những cái bắt tay thật chặt và những ánh mắt lưu luyến. Ai cũng hiểu rằng sau ngày hôm ấy, mỗi người sẽ trở về một miền quê khác nhau, bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng tình đồng đội thì sẽ còn theo họ suốt cuộc đời.
Ông tâm sự:
"Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là mình đã hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao. Được trở về là niềm hạnh phúc, nhưng trong lòng vẫn nhớ đơn vị và nhớ những đồng đội còn tiếp tục công tác."
Điều khiến ông xúc động nhất không phải là ngày nhận quyết định phục viên, mà là cảm giác được trở về trong hòa bình. Ông hiểu rằng mình may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có những người nhập ngũ cùng ngày, cùng đơn vị, cùng chia sẻ biết bao kỷ niệm nhưng không còn cơ hội trở về với gia đình. Mỗi lần nghĩ đến điều ấy, ông lại càng trân trọng cuộc sống mình đang có.
Chiếc ba lô theo ông suốt những năm tháng quân ngũ giờ được gấp lại để mang về quê. Bộ quân phục đã bạc màu theo mưa nắng chiến trường cũng được cất giữ như một kỷ vật. Đối với nhiều người, đó chỉ là những vật dụng bình thường, nhưng với ông, đó là chứng nhân của cả một thời tuổi trẻ sống trọn với lý tưởng.
Rời quân ngũ không có nghĩa là rời bỏ phẩm chất của người lính. Ông mang theo về quê hương những điều quý giá nhất mà quân đội đã rèn luyện: tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó, sự trung thực và trách nhiệm với công việc. Sau này, khi đảm nhận nhiều cương vị công tác tại địa phương, chính những phẩm chất ấy đã giúp ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Ông thường nói rằng cuộc đời mình có hai lần nhận nhiệm vụ lớn. Lần thứ nhất là cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Lần thứ hai là trở về phục vụ Nhân dân trên chính quê hương mình. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn tâm niệm phải sống xứng đáng với những năm tháng đã được rèn luyện trong quân đội.
Ngồi kể lại câu chuyện ngày xuất ngũ, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào xen lẫn sự biết ơn. Biết ơn quân đội đã rèn giũa một chàng trai mười chín tuổi thành người đàn ông bản lĩnh. Biết ơn đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng gian khó. Và biết ơn cuộc đời đã cho ông cơ hội trở về để tiếp tục cống hiến cho quê hương trong những ngày đất nước thanh bình.
Khép lại câu chuyện, ông nhìn những đoàn viên thanh niên rồi nhẹ nhàng nói:
"Xuất ngũ là kết thúc nhiệm vụ trong quân đội, nhưng không phải kết thúc trách nhiệm với Tổ quốc. Mỗi người khi trở về đời thường đều phải tiếp tục cống hiến bằng công việc của mình. Người lính tốt là người suốt đời giữ được phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, dù còn mặc quân phục hay không."
Lời nhắn nhủ ấy cũng chính là hành trình mà ông Nguyễn Văn Sỹ đã đi trọn. Từ người lính Hạ sĩ hoàn thành nghĩa vụ quân sự năm 1979 đến người cán bộ xã tận tụy với Nhân dân nhiều năm sau, ông luôn mang theo tinh thần của người lính trong từng việc làm và từng chặng đường của cuộc đời.
Thông điệp
"Ngày xuất ngũ không phải là ngày khép lại lý tưởng, mà là ngày mở ra một hành trình cống hiến mới. Người lính có thể rời doanh trại, nhưng không bao giờ rời bỏ trách nhiệm với quê hương và đất nước. Tuổi trẻ hôm nay cũng vậy, dù học tập, lao động hay công tác ở bất kỳ lĩnh vực nào, hãy luôn sống có trách nhiệm, giữ vững lý tưởng và cống hiến bằng tất cả khả năng của mình."



