NGÀY XUẤT NGŨ – TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG
Ngày xuất ngũ năm 1984 là một dấu mốc quan trọng đối với bác Lê Văn Thư. Sau gần ba năm công tác trên chiến trường K – Campuchia, từ một chàng trai trẻ mới 18 tuổi, bác trở về quê nhà với nhiều trải nghiệm, kỷ niệm và trách nhiệm mới. Ngày trở về là niềm vui xen lẫn nỗi bâng khuâng, khi vừa phải rời xa đồng đội, vừa chuẩn bị hòa nhập lại cuộc sống đời thường.
Sáng ngày nhận quyết định xuất ngũ, bác Thư thức dậy từ rất sớm. Không khí ở đơn vị HQ vừa náo nhiệt vừa lắng đọng. Bác kể:
“Lúc ấy lòng tôi vừa vui vừa bâng khuâng. Ba năm không dài nhưng đủ để hiểu thế nào là kỷ luật, tinh thần đồng đội và hy sinh thầm lặng.”
Trên đường trở về thôn Tứ Luyện, bác ngắm nhìn cảnh đồng quê xanh mát, con đường làng quen nhưng cũng đầy xa lạ sau những năm xa nhà. Về đến nhà, mẹ và em gái khóc, vừa vui vừa lo cho chàng trai trẻ trở về từ chiến trường. Bác nói:
“Cảm giác đứng giữa sân nhà, hít thở không khí quê hương, nước mắt cứ tuôn.”
Ngày xuất ngũ cũng là lúc bác nhận ra mình phải tự lo cho tương lai, gia đình và những dự định mới. Bác nhanh chóng hòa nhập với làng xóm, tham gia xây dựng quê hương, đồng thời phát huy những kinh nghiệm tổ chức, quản lý từ thời quân ngũ. Kỷ niệm ngày xuất ngũ là dấu ấn không bao giờ quên trong đời người lính hậu cần như bác Thư.



