Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nghe cán bộ nói chuyện cứu nước

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Lương Văn Pha ở miền Tây Nghệ An. Cụ nói rằng mình không nhớ chính xác ngày tháng, chỉ nhớ đó là một đêm mùa thu năm 1945, khi trăng còn sáng trên mái nhà sàn và cả bản lần đầu tiên được nghe một cán bộ cách mạng nói chuyện về việc cứu nước. Cụ bảo: “Đêm ấy tôi mới mười một tuổi, nhưng những lời nói bên bếp lửa vẫn theo tôi suốt đời.”

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nghe cán bộ nói chuyện cứu nước

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Lương Văn Pha ở miền Tây Nghệ An. Cụ nói rằng mình không nhớ chính xác ngày tháng, chỉ nhớ đó là một đêm mùa thu năm 1945, khi trăng còn sáng trên mái nhà sàn và cả bản lần đầu tiên được nghe một cán bộ cách mạng nói chuyện về việc cứu nước.

Cụ bảo: “Đêm ấy tôi mới mười một tuổi, nhưng những lời nói bên bếp lửa vẫn theo tôi suốt đời.”

Bản Khe Mít nằm sâu trong thung lũng, bốn phía là núi rừng. Người dân quanh năm làm nương, trồng lúa rẫy, ít ai từng đi xa khỏi huyện.

Một buổi chiều, ông trưởng bản báo:

– Tối nay có cán bộ từ dưới huyện lên, bà con tập trung ở nhà cộng đồng.

Trẻ con háo hức chạy theo người lớn. Cậu bé Pha cũng đi, chân đất, áo vá vai, trong lòng chỉ tò mò không biết “cán bộ” là người như thế nào.

Nhà cộng đồng tối ấy đông hơn mọi ngày. Giữa nhà là bếp lửa cháy đỏ, khói bay lên ám đen mái gỗ. Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi ngồi bên bếp, mặc áo nâu, vai đeo túi vải.

Ông không giống những người mà lũ trẻ tưởng tượng. Không oai vệ, không có súng, giọng nói lại rất hiền.

Khi mọi người đã ngồi kín quanh bếp, ông bắt đầu hỏi:

– Bà con mình có muốn con cháu được học chữ không?

Nhiều người gật đầu.

– Có muốn làm ra thóc gạo mà không bị người khác lấy mất không?

Lại có tiếng đáp:

– Muốn chứ!

– Có muốn đất nước mình không còn bị giặc cai trị không?

Lần này tiếng trả lời vang hơn:

– Muốn!

Cậu bé Pha ngồi nép sau lưng cha, mắt không rời người cán bộ.

Ông không dùng những lời khó hiểu. Ông kể chuyện dân mình phải nộp sưu thuế, chuyện người nghèo không có ruộng, chuyện trẻ con không được học hành.

Rồi ông lấy que vạch xuống nền đất hình chữ S.

– Đây là nước Việt Nam của chúng ta.

Cậu bé Pha lần đầu tiên thấy hình dáng đất nước.

Ông chỉ từ Bắc vào Nam:

– Dù ở miền xuôi hay miền núi, dù người Kinh hay người Thái, người Tày, người Mông… tất cả đều là người Việt Nam.

Cả gian nhà im phăng phắc.

Cha của Pha hỏi:

– Dân bản nghèo thế này thì cứu nước bằng cách nào?

Người cán bộ nhìn quanh mọi người rồi đáp chậm rãi:

– Cứu nước không phải ai cũng cầm súng. Người góp gạo, người giữ bí mật, người học chữ, người đoàn kết với nhau. Mỗi việc nhỏ đều giúp được nước.

Câu trả lời ấy làm nhiều người gật gù.

Cậu bé Pha thì thầm hỏi cha:

– Con học chữ cũng là cứu nước à?

Cha xoa đầu con:

– Ừ, học để sau này không ai lừa mình nữa.

Sau buổi nói chuyện, người cán bộ mở túi lấy ra vài tờ giấy và một cuốn sách mỏng. Ông dạy mọi người hát:

“Đoàn quân Việt Nam đi…”

Nhiều người hát chưa đúng nhịp, nhưng ai cũng cố hát thật to.

Tiếng hát vang ra ngoài đêm núi.

Cậu bé Pha hát theo mà chưa hiểu hết lời ca, chỉ thấy trong lòng bỗng nóng lên như có ngọn lửa nhỏ vừa được thắp.

Khi mọi người ra về, cậu đánh bạo chạy theo người cán bộ.

– Chú ơi, nước mình có cứu được không?

Người cán bộ dừng lại, cúi xuống nhìn cậu rất lâu rồi mỉm cười:

– Được chứ. Khi người dân tin rằng mình làm được thì nhất định làm được.

Ông rút trong túi ra một mẩu bút chì ngắn đưa cho cậu.

– Giữ lấy, cố học cho giỏi.

Cậu bé cầm mẩu bút chì mà tim đập thình thịch như vừa nhận một báu vật.

Những năm sau, bản Khe Mít mở lớp bình dân học vụ. Pha học chữ dưới ánh đèn dầu. Rồi lớn lên, tham gia dân công, sau đó nhập ngũ.

Trong những đêm hành quân Trường Sơn, có lúc mệt lả, ông lại nhớ đến bếp lửa năm nào và câu nói của người cán bộ:

“Mỗi việc nhỏ đều giúp được nước.”

Ông hiểu rằng con đường cứu nước của mình bắt đầu không phải từ chiến trường, mà từ đêm ngồi nghe chuyện bên bếp lửa bản làng.

Nhiều chục năm đã trôi qua. Người cán bộ năm ấy ông không còn nhớ tên. Có thể ông đã hy sinh, có thể đã đi qua nhiều miền đất khác.

Nhưng cụ Pha vẫn giữ mẩu bút chì đã mòn chỉ còn bằng đốt ngón tay.

Tôi hỏi:

– Sao cụ giữ được đến giờ?

Cụ cười hiền:

– Vì nó nhắc tôi nhớ đêm đầu tiên mình hiểu rằng người nghèo ở bản xa cũng có phần trong vận mệnh đất nước.

Ngoài hiên, tiếng suối chảy đều trong đêm. Tôi nhìn ánh lửa bập bùng trong bếp và hiểu rằng “Nghe cán bộ nói chuyện cứu nước” không chỉ là một buổi họp bản.

Đó là khoảnh khắc một đứa trẻ miền núi lần đầu biết đến hình dáng Tổ quốc, biết rằng học chữ cũng là yêu nước, và biết rằng những con người bình dị nhất cũng có thể góp phần làm nên lịch sử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn