Nghe Cựu Chiến binh kể chuyện kháng chiến
Khi ánh dương vừa hiển hiện trước ngõ,dưới mái hiên nhỏ của ngôi nhà cũ ngập tràn nắng sớm, thứ nắng vàng dịu như bàn tay quê hương khẽ chạm vào ký ức. Trên những nhành lá ven hiên, sương đêm còn đọng lại, long lanh như những giọt thời gian chưa kịp tan,bừng lên cảm giác ấm áp,yên bình lạ kì. Chúng con – những người trẻ của tập thể lớp 11A8 – có dịp được đến thăm ông Nguyễn Thế Định, người cựu chiến binh năm nay đã 87 tuổi. Quê ông ở thôn An Du Đông 2, xã Cửa Tùng, mảnh đất Quảng Trị đầy nắng gi
Chúng con khẽ hỏi thăm ông về những năm tháng chiến đấu oanh liệt. Ông chậm rãi kể, giọng trầm lắng. Năm 1964, khi mới 26 tuổi – cái độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất đời người – ông lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Nam. Khi ấy,đất nước như một cơ thể đang rỉ máu, từng tấc đất thấm đẫm hy sinh,máu và nước mắt hòa vào lòng đất, nhưng cũng chính trong đau thương ấy, ý chí độc lập của dân tộc càng cháy bỏng hơn bao giờ hết Ông từng giữ chức vụ Tiểu đoàn tại đơn vị Sư đoàn 2 – Quân khu 5. Sau những tháng ngày huấn luyện khắc nghiệt, ông được tuyển vào lực lượng đặc công – những người lính “đi trong bóng tối để giữ lấy ánh sáng cho dân tộc” và là nỗi khiếp sợ của lính Mỹ về những bụi cây biết nói. Ông kể về nghệ thuật ngụy trang – thứ vũ khí thầm lặng nhưng vô cùng lợi hại. Người lính đặc công phải bò lết,bôi đen mặt mũi để hòa mình vào đất, vào cây, vào màu rừng, màu đêm. Có khi chỉ là một ụ đất, một bụi cây vô tri, nhưng ẩn sau đó là trái tim yêu nước mãnh liệt. Nhờ tài ngụy trang khéo léo, các chiến sĩ tiếp cận mục tiêu trong im lặng, khiến kẻ thù không kịp trở tay.Đó là kỷ niệm mà đến nay, dù đã qua bao thập kỷ, vẫn in đậm trong ông như mới hôm qua.
Nhắc đến kỷ niệm khiến ông hãnh diện nhất, ánh mắt ông bỗng sáng lên. Đó là trận đánh khi ông một mình đột nhập, đánh phá đồn chỉ huy của địch, mở ra cơ hội chiến thắng cho cả một tiểu đoàn. Một con người nhỏ bé giữa chiến trường mênh mông, nhưng ý chí thì lớn hơn bom đạn. Khoảnh khắc ấy đã khắc sâu trong tâm trí ông, như một dấu son không bao giờ phai của đời lính.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Mỗi phần ăn chỉ vỏn vẹn bảy lạng gồm gạo, thêm chút lương khô, rau rừng tự kiếm. Bữa cơm thời chiến không đủ no, nhưng chan đầy tình đồng đội. Trên đầu, bom B52 gào thét xé trời, dưới đất, chất độc hóa học rải khắp nơi, không chỉ tàn phá đất đai mà còn để lại những vết thương âm ỉ trong thân thể và tâm trí con người. Trước tội ác ấy, những người lính càng thêm phẫn uất, càng chiến đấu quên mình. Nhưng chiến tranh không buông tha ai, gần như cả một đại đội – 120 con người – đã ngã xuống ,những cuộc đời tươi đẹp,những giấc mơ dang dỡ đành khép lại. Đất nước hôm nay bình yên là được xây bằng những mất mát không gì bù đắp nổi ấy.
Sau này, khi hòa bình chưa trọn vẹn, ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng năm 1967. Dù sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề bởi chất độc da cam, nhưng giờ đây, trong mái nhà đơn sơ nơi quê nhà, ông vẫn sống vui vầy bên con cháu như một cây cổ thụ đã trải qua bão tố nhưng vẫn bền bỉ tỏa bóng mát cho đời.
Chia tay ông, rời khỏi mái hiên đầy nắng ấy, chúng con mang theo trong tim niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc chúng con thấy lòng mình lắng lại. Thế hệ trẻ hôm nay sinh ra khi đất nước đã yên bình, không còn bom rơi đạn nổ, càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ hòa bình. Chúng con biết ơn, trân trọng và cúi đầu trước những hy sinh to lớn của các thế hệ cha ông. Những câu chuyện của ông Nguyễn Thế Định không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần máu thịt của lịch sử dân tộc.
Chúng con xin hứa sẽ luôn ghi tạc trong tim, không ngừng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, để xứng đáng là những công dân gương mẫu, tiếp bước cha anh, giữ gìn và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng tươi đẹp – như một lời tri ân sâu sắc gửi đến những người đã hiến trọn thanh xuân cho Tổ quốc.



