NGHE GIÓ TRƯỜNG SƠN
Chiến tranh qua đã lâu,
Người lính già không giật mình trong đêm nghe tiếng B-52 nữa.
Bốn mươi năm đã qua, mái tóc xanh giờ nhuốm màu sương bạc.
Nhìn bếp rơm bùng, người lính già không giật mình nhớ tới lửa na-pan.
Trong ánh chớp mưa đêm, ông không còn thấy trung đoàn,
một ngàn năm trăm tràng trai, trong đêm đen, vượt sông vào thành cổ.
Sau tám mốt ngày đêm,
bốn mươi người còn lại, vượt sông về bờ Bắc.
Nhưng danh sách trung đoàn
– mười ngàn cái tên từ mọi miền đất nước,
– tên nối tên, như sóng trùng trùng.
Người lính già ngồi đó ngắm không trung
“chẳng cần đánh nhau,
chẳng mấy nữa, trung đoàn tao về cùng nhau hết.
Chỉ mong tụi bây, không phải bếp Hoàng Cầm,
không chịu bom vùi, không phải tuốt lê đâm,
không phải khóc – sao tụi bây hy sinh nhiều quá!”
Người lính già nhiều khi như hoá đá
Nghe gió Trường Sơn, chiều heo hút thổi về.



