NGHE KỂ VỀ NHỮNG CÔ GÁI THANH NIÊN XUNG PHONG
Tại Nho Quan, em có dịp trò chuyện với bà Nguyễn Thị Hoa – người từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong trong những năm 1968–1972.
Bà kể rằng, khi tham gia lực lượng, bà mới chỉ ngoài 18 tuổi. “Ngày đó trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi,” bà nói.
Công việc của bà và đồng đội là sửa đường, lấp hố bom, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Có những hôm đang làm thì còi báo động vang lên, tất cả phải chạy vào hầm trú ẩn, rồi lại tiếp tục công việc ngay khi an toàn.
Điều khiến em ấn tượng nhất là khi bà kể về tinh thần của cả đội.
“Chúng tôi hay hát cho nhau nghe để quên sợ,” bà cười.
Em thử tưởng tượng: giữa bom đạn, những cô gái trẻ vẫn cất tiếng hát – một hình ảnh vừa đẹp, vừa xúc động.
Câu chuyện của bà khiến em nhận ra rằng, tuổi trẻ không chỉ là những năm tháng vô tư, mà còn có thể là những năm tháng cống hiến hết mình.

