Bài viết

NGHE LẠI NHỮNG CÂU NÓI CHẠM VÀO TÂM CAN CỦA CỐ TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG – DI SẢN CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN VĨ ĐẠI

Tây Ninh14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGHE LẠI NHỮNG CÂU NÓI CHẠM VÀO TÂM CAN CỦA CỐ TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG – DI SẢN CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN VĨ ĐẠI

Sáng nay, ngày 19/07/2026, bầu trời Thu Đô dường như tĩnh lặng hơn, từng cơn gió thổi qua lăng Bác cũng mang theo một nỗi niềm khắc khoải. Tròn hai năm ngày dân tộc Việt Nam vĩnh viễn mất đi một người con ưu tú, một người Cộng sản kiên trung đã VẮT KIỆT sức mình đến hơi thở cuối cùng vì non sông đất nước. Chuyện với Năng số 51 xin điểm lại những câu nói trở thành di sản của tư tưởng.

Hôm nay, thay vì kể về những trận đánh đẫm máu nơi tiền tuyến, chúng ta xin được cúi đầu chiêm nghiệm lại những câu nói sinh tử, những lời ruột gan đã trở thành kim chỉ nam rực lửa của Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Lời nói của Người không chỉ là mệnh lệnh thép trên nghị trường, mà là những nhát dao SẮC LẸM chém vào bầy sâu mọt, là ngọn đuốc rọi sáng lương tri để bảo vệ cơ đồ ngàn năm của dân tộc.

"DANH DỰ MỚI LÀ ĐIỀU THIÊNG LIÊNG, CAO QUÝ NHẤT!" - BẢN TỊNH CA THÁNH THIỆN CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

Giữa thời đại mà ma lực của đồng tiền và quyền uy khiến biết bao kẻ sa ngã, đánh mất chính mình, Cố Tổng Bí thư đã thốt lên một chân lý đanh thép, lay động hàng triệu trái tim: "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận... Danh dự mới là điều thiêng liêng, cao quý nhất!". Lời nói ấy được đúc kết từ chính cuộc đời THANH BẠCH, mộc mạc đến TỘT CÙNG của ông. Một vị lãnh đạo cao nhất của Đảng nhưng vẫn gắn bó với căn nhà công vụ giản dị, chiếc áo dệt kim sờn vai cũ kỹ và chiếc xe công đã mấy chục năm tuổi. Người khước từ mọi vinh hoa phú quý để giữ cho mình một tâm hồn TRONG SẠCH không tì vết, trở thành bức tường thành vững chãi bảo vệ lý tưởng của Đảng.

"LÒ ĐÃ NÓNG LÊN RỒI THÌ CỦI TƯƠI VÀO ĐÂY CŨNG PHẢI CHÁY" - NGỌN LỬA CHÍNH NGHĨA THIÊU RỤI LŨ SÂU MỌT

Cuộc chiến chống "giặc nội xâm" là một trận chiến không tiếng súng nhưng KHỐC LIỆT vô song. Đứng trước những vòi bạch tuộc TÀN ĐỘC đang đục khoét xương máu nhân dân, Cố Tổng Bí thư đã thắp lên ngọn lửa "đốt lò" vĩ đại. Lời tuyên bố "Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy... Không có vùng cấm, không có ngoại lệ" vang lên như một tiếng sấm rền, đập tan mọi thế lực ô dù che chắn. Người đã dùng chính sinh mệnh chính trị và bản lĩnh kim cương của mình để thanh trừng những kẻ phản trắc, biến chất, trả lại niềm tin TUYỆT ĐỐI cho nhân dân.

"TIỀN BẠC LẮM LÀM GÌ, CHẾT CÓ MANG THEO ĐƯỢC ĐÂU" - NHÁT KIẾM CHÉM VÀO LÒNG THAM VÔ ĐÁY

Đó là lời chất vấn THẤU TÂM CAN dành cho những kẻ đang lóa mắt vì lợi ích nhóm. Bằng giọng điệu nghẹn ngào nhưng dứt khoát, ông chỉ rõ sự phù du của vật chất trước sinh mệnh của quốc gia. Những kẻ tham nhũng TÀN NHẪN bòn rút của công rồi cũng sẽ phải trả giá trước pháp luật và bản án của lịch sử. Lời cảnh tỉnh ấy là một nhát kiếm chí mạng, thức tỉnh lương tri của những cán bộ đang đứng trước bờ vực của sự cám dỗ, nhắc nhở họ về lời thề tận trung với nước, tận hiếu với dân.

"ĐẤT NƯỚC TA CHƯA BAO GIỜ CÓ ĐƯỢC CƠ ĐỒ, TIỀM LỰC, VỊ THẾ VÀ UY TÍN QUỐC TẾ NHƯ NGÀY NAY"

Không phải là một lời sáo rỗng, đó là sự đúc kết đầy tự hào bằng máu, nước mắt và mồ hôi của lớp lớp thế hệ người Việt Nam. Để có được cơ đồ ấy, hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã XƯƠNG TAN THỊT NÁT nơi chiến hào, và những người lãnh đạo như ông đã phải VẮT KIỆT cả trí tuệ lẫn sinh lực. Người nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ ngủ quên trên chiến thắng, phải trân quý nền hòa bình được đổi bằng cái giá vô ngần này. Đất nước vươn mình ra biển lớn chính là nhờ ngọn lửa đoàn kết mà Người đã dành trọn một đời gìn giữ.

Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đi xa, nhưng âm vang từ những câu nói của Người vẫn rực cháy như đài hoa bất tử. Người không để lại tài sản vật chất, nhưng di sản về một nhân cách vĩ đại, một lòng yêu nước THUẦN KHIẾT sẽ mãi mãi là ngọn hải đăng dẫn lối.

Xin nghiêng mình kính cẩn trước anh linh và di sản của Người! Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng an nghỉ tại Nghĩa Trang Mai Dịch, Hà Nội

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn