Người có công giúp đỡ cách mạng

NGHE NGƯỜI LÍNH GIÀ KỂ CHUYỆN

Mùa xuân đang về với Phước Long - quê hương thứ hai biết mấy ân tình của tôi. Đây là miền đất gian lao và anh dũng trong những năm kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Biết bao câu chuyện xúc động về những cuộc đời đã trở thành huyền thoại để dệt nên Mùa Xuân cho mảnh đất linh thiêng này. Tôi khát khao viết được một cuốn sách về những năm tháng không thể nào quên trên quê hương Phước Long Bình Phước .Và sáng xuân nay tôi tìm đến những người cựu chiến binh đã chiến đấu trong những ngày rực lửa góp

Hải Phòng24/04/2026Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn Xã Kẻ Sặt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân đang về với Phước Long - quê hương thứ hai biết mấy ân tình của tôi. Đây là miền đất gian lao và anh dũng trong những năm kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Biết bao câu chuyện xúc động về những cuộc đời đã trở thành huyền thoại để dệt nên Mùa Xuân cho mảnh đất linh thiêng này. Tôi khát khao viết được một cuốn sách về những năm tháng không thể nào quên trên quê hương Phước Long Bình Phước .Và sáng xuân nay tôi tìm đến những người cựu chiến binh đã chiến đấu trong những ngày rực lửa góp phần làm nên Đại Thắng Mùa Xuân 1975 lịch sử.

Trong ngôi nhà bình yên, khang trang sau 47 năm giải phóng, đại tá Nguyễn Văn Ngoan ( Ba Ngoan - như cách gọi thân thương của các cựu chiến binh) kể cho chúng tôi nghe về những con người, những khoảnh khắc đã đi vào lịch sử. Qua lời kể nhẹ nhàng khúc triết nhiều cảm xúc của Người Trong Cuộc, tất cả trở nên chân thực sống động lấp lánh ân tình, lắng sâu cảm xúc.

Chiến thắng Phước Long là một chiến công vô cùng quan trọng, là đòn thăm dò chiến lược để tiến tới giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Trong cuộc chiến vĩ đại này có sự góp sức không nhỏ của lực lượng vũ trang và nhân dân tỉnh Bình Phước trong đó có đại đội một do ông làm chỉ huy. Đơn vị này là lực lượng của huyện đội Bù Đốp.

Chiến dịch Đường 14- Phước Long mở màn vào đêm 12 rạng sáng 13/12 /1974. Lực lượng vũ trang tỉnh Bình Phước được phân công đánh vào chi khu Bù Đốp lưu vong.

Chi khu này đóng trên cao điểm 269 nằm trên trục đường tỉnh lộ 311.

Chạy từ tiểu khu Phước Long đến chi khu Phước Bình xuống phía đông nam giáp đường 14, nối liền với chi khu Bù Đăng, yếu khu Bù Na và chi khu Đồng Xoài thành căn cứ phòng thủ liên hoàn. Phía Bắc chi khu 2 km có Sông Bé, phía Tây Bắc chi khu có cao điểm Bà Rá mà địch thường gọi là "Con mắt thần" của tỉnh Phước Long. Phía Đông có ấp Phước Tín; Phía Bắc và Tây Bắc có 4 ấp chiến lược bao bọc. Các cơ quan ngụy, cảnh sát và bộ máy kiêm tề ấp cũng tập trung quanh 4 ấp chiến lược này. Chi khu rất kiên cố với 5 lô cốt lớn, 10 lô cốt nhỏ. Bên ngoài có 4 hàng rào, mỗi lớp rào cách nhau 5-10 mét xen kẽ giữa dây thép gai và rào tre. Địch còn bố trí những bãi mìn chống đặc công và bộ binh ta tấn công. Hai đầu căn cứ và trước cổng ra vào chúng còn chôn nhiều mìn chống tăng.

Lực lượng trực tiếp đánh vào chi khu có U11, U13, Đặc Công và một đại đội bộ binh của tiểu đoàn 208. Phương pháp đánh bằng mật tập. Đặc công cắt rào ém sẵn lực lượng chờ đến giờ G là nổ súng. Lực lượng còn lại của tiểu đoàn bộ binh 208 thiếu chiếm lĩnh trận địa chốt chặn đánh địch từ Phước Long theo đường Thác Mẹ - Bà Rá xuống. Lực lượng đại đội một bộ binh của Bù Đốp hành quân chốt chặn tại ngã ba Phước Lộc đánh địch chi viện từ Phước Bình xuống.

Theo giờ G (tức 12 giờ hợp đồng của chiến dịch, lực lượng đánh chi khu Bù Đốp lưu vong của Bình Phước nổ súng trước. Sau 30 phút chiến đấu, Chi khu đã bị U11 và U13 tiêu diệt. Ta làm chủ trận địa, diệt nhiều địch, thu được nhiều vũ khí có cả pháo 105 ly và quân trang, quân dụng của địch.

Sáng 13/12/1974 lúc 8 giờ, địch từ Phước Bình xuống lọt vào trận địa phục kích của ta. Đại đội một nổ súng diệt nhiều tên. Quân địch cuống cuồng lùi ra xa gọi phi pháo ở Phước Long bắn vào trận địa. Ta vẫn bám trụ chiến đấu ngoan cường. Các chiến sĩ phần lớn là lính trẻ tuổi đời 18 đôi mươi. Họ dũng cảm, gan dạ không sợ hiểm nguy. Ban chỉ huy đại đội đã cho chi đoàn tổ chức kết nạp đoàn tại trận địa cho 4 chiến sĩ . Hướng đại đội một chiến đấu liên tục từ ngày 13 đến ngày 15/12. Đạn AK gần hết. Hướng tiểu đoàn 208 địch không đi.

Tối đến, đại đội trưởng Ba Ngoan điện cho đồng chí Hoà tiểu đoàn phó:

- Anh Hoà ơi !Bên này chiến đấu liền mấy ngày, cơ số đạn hết rồi. Tôi cho trinh sát qua, anh cho tôi ít để anh em chiến đấu. Ở đây ác liệt quá. Anh cho cối 82 bắn vào sau lưng địch chia lửa với tôi!

- Ông Ngoan ơi! Đạn AK thì được. Còn bắn cối 82 chia lửa với bên ông thì không được đâu. Phải có lệnh của chỉ huy sở. Ông thông cảm cho! -Ông Hoà trả lời.

Cả lực lượng vũ trang mặt trận Bù Đốp lưu vong chiến đấu giữ trận địa nằm chờ để bắt tay với quân đoàn 4, hướng đi Bù Đăng và đường 14 qua. Chờ không được, chiều 15/12, chỉ huy sở lệnh cho đại đội một rút khỏi trận địa. Trận chiến kết thúc. Ta giữ trận địa đến cùng. Nhưng hai chiến sĩ hy sinh : một của đại đội một và một của đội công tác Bà Rá. Một người bị thương .

Ngừng kể, người lính già ngậm ngùi

-Những người lính còn rất trẻ ấy đã dũng cảm quên mình vì đất nước!

-Thưa bác, chiến tranh đã lùi xa, bác có gặp lại những người lính đại đội một năm xưa không ạ ? Tôi cũng gặp lại được một số anh em.

-Cuộc sống hiện nay của họ thế nào? - thưa bác?

-Đa số các anh em cựu chiến binh đại đội một năm xưa có cuộc sống ổn định, cũng có người thành công hơn trong sản xuất kinh doanh, có người làm chủ doanh nghiệp, vài người giữ những trọng trách trong các cơ quan nhà nước. Nhưng cũng có người hoàn cảnh rất thương . Tôi gặp số anh em trong đơn vị cũ làm doanh nghiệp có kinh tế khá tại Bình Long. Tôi bảo :

-Tao biết đơn vị mình ngày xưa, giờ còn thằng Phương rất tội. Nó không còn gia đình người thân, vợ con cũng không. Nó phải đi bán vé số mưu sinh. Tụi bay cố gắng giúp thằng Phương đừng để nó vất vưởng đau lòng lắm!

Phương là một chiến sĩ chiến đấu dũng cảm, gan lì trong trận phục kích ở Phước Lộc được chi đoàn kết nạp vào đoàn trên trận địa.

Nghe lời thủ trưởng cũ, một cựu chiến binh chủ doanh nghiệp đã tạo việc làm, giúp đỡ anh Phương có việc làm ổn định.

Luôn nặng lòng với những người lính trở về sau cuộc chiến còn gặp những khó khăn và những người đã hy sinh còn chưa tìm ra hài cốt, đại tá Nguyễn Văn Ngoan trăn trở nỗi niềm :

-Tôi chỉ mong các cấp, các ngành chung tay giúp đỡ nhiều hơn cho các gia đình chính sách, các cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn. Theo tôi đó là cách thiết thực nhất của việc đền ơn đáp nghĩa.

Tôi đã được nghe câu chuyện của người lính già đáng kính trong niềm biết ơn và cảm phục. Tôi thêm thấm thía về những giá trị thiêng liêng của mỗi ngày bình yên hôm nay. Thấy trân trọng và tự hào hơn về mảnh đất này - Mảnh đất thấm bao máu xương, tuổi trẻ, mồ hôi và nước mắt của những con người biết sống vì chân lý "Không có gì quí hơn Độc Lập - Tự Do"

Cảm ơn ông cùng biết bao chiến sĩ đã một thời vượt qua gian lao không quản hy sinh giữ gìn mảnh đất này, góp phần giữ gìn độc lập tự do cho Tổ quốc. Những trăn trở của ông cũng là lời nhắn nhủ tha thiết nhất cho hôm nay và gửi đến mai sau !

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn