Cựu chiến binh

NGHỆ NHÂN CỦA HÒA BÌNH

Một sáng Chủ nhật cuối thu, trời se se lạnh, chúng tôi – những thành viên của Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ trường THCS Tiên Động – tìm đến nhà cựu chiến binh, thầy giáo Đinh Đức Lâm. Ngôi nhà nhỏ nhưng khang trang nằm giữa khu vườn xanh mướt, tĩnh lặng và yên bình. Bước ra đón khách, bác Lâm với dáng người gầy nhỏ, mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định và minh mẫn của một con người từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Hải Phòng04/12/2025Phạm Thị Quỳnh Anh (Đoàn xã Lạc Phượng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGHỆ NHÂN CỦA HÒA BÌNH

Ngồi trò chuyện, dường như những ký ức tuổi trẻ lại ùa về trong bác. Biết chúng tôi đến tìm hiểu để viết bài, bác rất vui và hào hứng kể lại hành trình binh nghiệp và quãng đời làm thầy của mình – một cuộc đời gắn với những cống hiến thầm lặng nhưng đầy tự hào.

Bác Lâm, tên thật Đinh Văn Sai, sinh năm 1945 tại thôn Quan Lộc, xã Tiên Động, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương nay là thôn Quan Lộc, xã Lạc Phượng, thành phố Hải Phòng. Năm 22 tuổi, khi đang là giáo viên tại huyện Thanh Hà, bác được kết nạp Đảng. Thời điểm ấy, người anh trai của bác đã chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Lòng yêu nước cùng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc thôi thúc người thầy trẻ gác lại bảng đen phấn trắng, chia tay mẹ già và chị gái, lên đường nhập ngũ năm 1968.

Đầu năm 1969, sau chặng đường hành quân đầy hiểm nguy vượt Trường Sơn, bác cùng đơn vị C19E596, Sư đoàn 9 tiến vào chiến trường B2 – miền Đông Nam Bộ. Nơi ấy, bom đạn luôn rình rập. Nhiều đồng đội của bác đã ngã xuống, nhưng ý chí “hy sinh vì độc lập” luôn rực cháy trong trái tim người lính trẻ.

Trong cuốn hồi ký “Nhớ đêm cõng bạn lạc rừng”, được xuất bản và nhận được nhiều sự quan tâm của bạn đọc, bác kể lại một đêm không thể nào quên: giữa rừng sâu, sau trận đánh quyết liệt, bác phát hiện một đồng đội bị gãy chân, kiệt sức. Ba ngày hai đêm liên tiếp, bác vừa cõng bạn, vừa dò đường, vượt qua thú dữ, đói khát, bệnh tật và sự truy lùng của địch. Cuối cùng, cả hai trở về đơn vị an toàn. Câu chuyện về tình đồng đội thiêng liêng ấy đến nay vẫn khiến người nghe xúc động nghẹn ngào.

Trong trận công kiên ngày 29/3/1970 tại trảng Bà Điếc (Tây Ninh), bác bị nhiều mảnh cối găm vào người, mất một ngón tay và bị thương nặng ở tay trái và lưng. Vết thương để lại thương tật 45% suốt đời, nhưng bác chưa bao giờ xem đó là sự thiệt thòi. Sau thời gian điều trị và an dưỡng, bác trở về quê hương, tiếp tục đóng góp cho ngành giáo dục và trở thành Hiệu trưởng Trường Cấp 2 Tiên Động, tận tâm dìu dắt các thế hệ học trò.

Sáng hôm ấy, sau cuộc trò chuyện ấm áp, bác Lâm dẫn chúng tôi đi thăm khu vườn cây và ao cá trong khuôn viên nhà. Không gian mộc mạc, tinh khôi của cuối thu khiến từng câu chuyện của bác càng trở nên lắng đọng và sâu sắc hơn. Ở tuổi xế chiều, bác sống bình dị bên người vợ tảo tần và các con.

Niềm vui lớn nhất của bác bây giờ là được thấy ba người con trưởng thành, mỗi người đều giữ một vị trí quan trọng trong xã hội. Trong đó, chị Đinh Thị Thúy, con gái bác, hiện là Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Phần mềm MISA; anh Đinh Mạnh Hùng, con trai cả, là giám đốc một công ty lớn; người con út cũng có sự nghiệp ổn định và đang tiếp tục phát triển. Thành công của các con chính là niềm tự hào lớn lao đối với bác – phần thưởng xứng đáng sau những tháng năm cống hiến, hy sinh cho Tổ quốc và sự nghiệp giáo dục.

Khi nắng sớm phủ vàng lên những tán cây cuối thu, chúng tôi khẽ bước ra khỏi khu vườn xanh mướt của gia đình bác Lâm. Gió se se lạnh len qua từng kẽ lá, nhưng trong lòng mỗi người lại dâng lên một thứ ấm áp khó tả: đó là sự biết ơn, niềm kính trọng và cảm phục trước cuộc đời bình dị mà phi thường của một người lính đã đi qua chiến tranh để trở về góp phần xây dựng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Những câu chuyện bác kể về những năm tháng hành quân, về tình đồng chí giữa rừng sâu, về những lần đối mặt với cái chết chỉ cách gang tấc… không chỉ giúp chúng tôi hình dung rõ hơn một thời hoa lửa, mà còn khiến chúng tôi hiểu rằng hòa bình của hôm nay được đánh đổi bằng biết bao nước mắt, máu xương và hy sinh của lớp lớp cha anh. Càng nghe, chúng tôi càng cảm nhận rõ sức mạnh của lòng yêu nước – sức mạnh đã nâng bước những người lính như bác vượt qua đói rét, thương tật và thử thách để giữ vững niềm tin vào ngày độc lập.

Nhẹ nhàng, bác căn dặn chúng tôi như nói với chính con cháu mình: “Các cháu không phải cầm súng như bác ngày xưa, nhưng phải sống có trách nhiệm, học tập tốt, giữ gìn hòa bình mà bao thế hệ đã đổi bằng máu.”
Câu nói ấy như một nốt lặng, vang lên giữa buổi sáng cuối thu và ở lại mãi trong lòng mỗi người.

Rời ngôi nhà nhỏ ấy, chúng tôi mang theo không chỉ những trang hồi ức của một cựu chiến binh – người thầy, mà còn mang theo cả ngọn lửa âm ỉ của lòng tự hào dân tộc mà bác đã truyền lại. Ngọn lửa ấy soi sáng cho chúng tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ nằm trong trang sách hay những bài học đạo đức, mà còn thể hiện ở cách chúng tôi sống tử tế, yêu thương, nỗ lực và không ngừng phấn đấu để góp phần xây dựng đất nước.

Với những phóng viên nhỏ của thời bình như chúng tôi, hình ảnh bác Lâm – người lính năm xưa, người thầy tận tụy hôm nay – sẽ mãi là một dấu mốc đẹp đẽ. Đó sẽ là hành trang tinh thần theo chúng tôi trên suốt chặng đường trưởng thành, để mỗi bạn trẻ có thể tiếp tục viết tiếp câu chuyện của Tổ quốc bằng chính kiến thức, khát vọng và nhiệt huyết tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn