Người có công giúp đỡ cách mạng

Nghệ sĩ nhiếp ảnh - Người ghi lại những khoảnh khắc lịch sử

Ông Đặng Văn Phúc, nguyên phóng viên nhiếp ảnh Thông tấn xã Giải phóng (1966-1975). Với chiếc máy ảnh trên tay, ông đã ghi lại hàng ngàn khoảnh khắc chiến tranh, từ những trận đánh ác liệt đến những giây phút bình dị của người lính trên chiến trường miền Nam.

27/02/2026Đoàn TNCS HCM xã Long Hưng (Đoàn TNCS HCM xã Long Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, chàng trai 22 tuổi Đặng Văn Phúc (quê Quảng Nam) thoát ly lên chiến khu, tham gia Thông tấn xã Giải phóng, làm nhiệm vụ ghi lại hình ảnh chiến tranh. Trong gần 10 năm, ông có mặt khắp các chiến trường từ Quảng Trị, Thừa Thiên đến Nam Bộ.

"Chúng tôi phải vừa tác nghiệp, vừa chiến đấu. Máy ảnh là vũ khí, tấm ảnh là chiến công. Có những lần phải nằm sấp hàng giờ dưới bom đạn để chờ khoảnh khắc. Có những lần suýt chết vì trúng đạn, vì sốt rét rừng" - ông Phúc nhớ lại.

Bức ảnh mà ông nhớ nhất là khoảnh khắc một chiến sĩ giải phóng ôm em bé giữa làng quê vừa được giải phóng ở Quảng Trị năm 1972. "Lúc đó, vừa kết thúc trận đánh, bom đạn còn chưa dứt. Tôi thấy anh chiến sĩ ôm một em bé, đưa cho bà mẹ. Ánh mắt anh ấy sáng lắm, vừa mệt mỏi vừa hạnh phúc. Tôi bấm máy ngay khoảnh khắc đó. Bức ảnh sau này được đăng khắp các báo, như một biểu tượng của tình quân dân" .

Nhưng không phải lúc nào cũng có những khoảnh khắc đẹp. "Có những lần tôi ghi lại hình ảnh đồng đội hy sinh, những thương binh, những nấm mộ ven đường. Những bức ảnh ấy làm tôi đau đớn, nhưng tôi vẫn phải chụp, để lưu lại sự thật lịch sử, để thế hệ sau hiểu được chiến tranh khốc liệt thế nào" .

Sau ngày thống nhất, ông Phúc tiếp tục công tác trong ngành báo chí. Bộ ảnh của ông trở thành tài liệu quý giá cho các nhà nghiên cứu lịch sử. "Tôi tự hào vì đã góp phần ghi lại những khoảnh khắc không thể nào quên của dân tộc. Những bức ảnh ấy, với tôi, quý hơn vàng" .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn