Bước chân ông Hoàn đã in dấu qua biết bao tọa độ lửa trên chiến trường Miền Nam
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gay go nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Hà Văn Hoàn xếp lại bút nghiên, từ biệt mái nhà sàn thân thương để xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Hành trang mang theo chỉ có chiếc ba lô lép kẹp, cây súng khoác trên vai và một trái tim rực cháy khát vọng hòa bình.
Bước chân ông Hoàn đã in dấu qua biết bao tọa độ lửa trên chiến trường Miền Nam. Đó là những ngày nếm mật nằm gai giữa đại ngàn Tây Nguyên khốc liệt, là những trận đánh giằng co từng tấc đất dưới cái nắng chói chang của miền Đông Nam Bộ. Ông cùng đồng đội trải qua những cơn mưa bom dội xuống xới tung mặt đất, những trận mưa rừng thấu xương và cả những cơn sốt dội rét run người. Nhưng giữa làn ranh sinh tử, người lính trẻ Hà Văn Hoàn chưa từng một lần chùn bước.
Kỷ niệm khắc sâu nhất trong đời binh nghiệp của ông là những đêm hành quân luồn sâu vào vùng địch hậu. Trong bóng đêm mịch mùng, tiếng súng đạn rít qua đầu, ông Hoàn cùng đồng đội vẫn chắc tay súng, mưu trí vượt qua từng tuyến phòng thủ để tiến công mục tiêu. Nhớ nhất là những bát cơm hái vội lá rừng chia đôi, chiếc võng dù bạt bùng trong gió và những lời thề chiến đấu đến giọt máu cuối cùng vì miền Nam ruột thịt.
Khi tiếng súng chiến tranh khép lại, non sông thu về một mối, ông Hà Văn Hoàn trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương cùng mái tóc đã điểm bạc. Nhưng khí chất hào hùng của thời hoa lửa nơi chiến trường Miền Nam vẫn vẹn nguyên trong từng ánh mắt, nụ cười. Câu chuyện tuổi trẻ sục sôi ấy mãi là bài ca kiêu hãnh, ngọn lửa truyền tiếp cho thế hệ mai sau về lòng yêu nước và sự hy sinh cao đẹp.


