NGHỆ THUẬT "ÁP SÁT BẮN TRỰC DIỆN" VÀ CÁC THẾ TRẬN TỬ SINH
Trong lịch sử không chiến hiện đại, chiến thuật của Nguyễn Văn Bảy đã trở thành một giáo trình kinh điển khiến các tay lái F-4 Phantom và F-105 Mỹ phải khiếp sợ. Đối phương nắm lợi thế tuyệt đối về tên lửa đối không tầm xa, có thể tiêu diệt mục tiêu từ hàng chục kilômét. Nếu đánh theo luật chơi của Mỹ, MiG-17 chắc chắn cầm hòa hoặc thất bại.

Trong lịch sử không chiến hiện đại, chiến thuật của Nguyễn Văn Bảy đã trở thành một giáo trình kinh điển khiến các tay lái F-4 Phantom và F-105 Mỹ phải khiếp sợ. Đối phương nắm lợi thế tuyệt đối về tên lửa đối không tầm xa, có thể tiêu diệt mục tiêu từ hàng chục kilômét. Nếu đánh theo luật chơi của Mỹ, MiG-17 chắc chắn cầm hòa hoặc thất bại.
Nhận thức rõ điều đó, Nguyễn Văn Bảy chọn lối đánh của "người du kích trên không": lợi dụng địa hình núi đồi che khuất, giấu mình trong các tầng mây, bất ngờ vọt lên đánh xối xả rồi dứt điểm ở cự ly cực ngắn.
Mỗi lần xuất kích của ông là một lần khiêu vũ trên lưỡi dao tử thần. Để bắn rơi địch bằng pháo gắn trên máy bay, ông phải đưa chiếc MiG-17 vào cự ly 100m – 200m. Ở cự ly này, qua kính chắn gió, ông có thể nhìn thấy rõ từng chi tiết trên thân máy bay địch, thậm chí thấy cả nét mặt hoảng loạn của phi công Mỹ.
Nhiều lần, sau khi nhả đạn bắn nổ máy bay đối phương, chiếc MiG-17 của ông phải lướt qua chính đám cháy và mảnh vỡ đang văng ra từ chiếc phi cơ bị tiêu diệt. Sự dũng cảm đến mức liều lĩnh ấy không xuất phát từ sự mù quáng, mà từ một tư duy quân sự sắc bén, một trái tim nóng và một cái đầu lạnh như thép.



