NGHỆ THUẬT NGHI BINH TRONG CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Nghi binh ở Điện Biên Phủ không phải là những màn phô trương, mà là một nghệ thuật tinh vi, bền bỉ, được xây dựng từ sự kiên nhẫn và chấp nhận gian khổ của người lính.
Khi nhắc đến nghi binh, nhiều người nghĩ đến những động tác đánh lạc hướng đơn giản. Nhưng ở Điện Biên Phủ, nghi binh là cả một hệ thống được vận hành bằng mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng.
Ông Đặng Văn Duy chính là một phần của hệ thống ấy. Ngày ngày, đơn vị ông khiêng pháo vào rồi lại khiêng ra, lặp đi lặp lại trong suốt nhiều ngày. Không phải vì thiếu quyết đoán, mà vì cần tạo ra một hình ảnh giả trước mắt đối phương.
Địch tin rằng pháo binh Việt Minh chưa đủ sức triển khai lâu dài. Địch tin rằng những con đường kia chỉ là tạm thời. Địch tin rằng ta sẽ không đủ kiên trì.
Nhưng sự thật thì ngược lại. Pháo vẫn ở đó, con người vẫn ở đó, chỉ là được che giấu kỹ hơn, đặt đúng chỗ hơn, chờ đúng thời điểm hơn.
Nghi binh không chỉ là lừa địch, mà còn là thử thách lòng tin của chính người lính. Làm việc nặng nhọc mà không được giải thích, không biết khi nào mới đánh, đòi hỏi một niềm tin rất lớn vào chỉ huy và vào mục tiêu cuối cùng.
Khi chiến dịch nổ ra, mọi mảnh ghép của nghi binh được hé lộ. Địch bất ngờ, choáng váng, không kịp trở tay. Những gì họ thấy trước đó chỉ là một phần nhỏ của sự thật.
Ông Duy nói: “Lúc đó chúng tôi mới hiểu, hóa ra từng bước chân âm thầm của mình đều đã được tính toán.”
Điện Biên Phủ vì thế không chỉ là chiến thắng của súng đạn, mà là chiến thắng của trí tuệ, sự kiên nhẫn và lòng tin.



