Nghệ Thuật Thu Phục Lòng Người
Trận Quan Độ và thế cân bằng quyền lực
Năm 200 sau Công Nguyên, thời kỳ Tam Quốc diễn ra một trong những trận chiến kinh điển nhất lịch sử Trung Hoa: Trận Quan Độ. Đây là cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai thế lực mạnh nhất bấy giờ là Tào Tháo và Viên Thiệu. Lúc đó, Viên Thiệu sở hữu vùng đất rộng lớn phía bắc sông Hoàng Hà, binh hùng tướng mạnh, lương thực dồi dào, thế lực áp đảo hoàn toàn Tào Tháo.
Trong suốt quá trình diễn ra chiến dịch, Tào Tháo luôn rơi vào tình thế vô cùng ngặt nghèo: thiếu lương ăn, binh lính mệt mỏi, phe cánh trong triều đình và ngay trong nội bộ quân đội của ông đều lung lay ý chí. Rất nhiều quan lại, tướng lĩnh dưới trướng Tào Tháo tin rằng ông chắc chắn sẽ thất bại trước Viên Thiệu vĩ đại. Do đó, họ đã âm thầm viết thư gửi cho Viên Thiệu để bày tỏ lòng trung thành trước, hòng tìm con đường sống và giữ lại vinh hoa sau khi Tào Tháo sụp đổ.
Phát hiện chấn động trong doanh trại địch
Tuy nhiên, bằng tài dùng binh thần tốc và kế sách đốt kho lương Ô Sào của đối phương, Tào Tháo đã lội ngược dòng ngoạn mục, đánh bại hoàn toàn quân đội đông đảo của Viên Thiệu. Viên Thiệu phải tháo chạy nhục nhã rồi đổ bệnh qua đời.
Khi quân đội của Tào Tháo lục soát và thu dọn bạt ngàn khí giới, tài sản trong doanh trại của Viên Thiệu, họ phát hiện ra một chiếc rương lớn được khóa chặt. Khi phá khóa, các tướng lĩnh thân cận của Tào Tháo bàng hoàng phát hiện bên trong chứa hàng trăm bức thư. Điều đáng nói, tất cả số thư này đều là của các quan viên triều đình, các tướng sĩ đang phục vụ dưới trướng Tào Tháo bí mật gửi cho Viên Thiệu để "đi đêm" và xin đầu hàng. Các tướng thân tín của Tào Tháo vô cùng tức giận, lập tức yêu cầu giữ nguyên chiếc rương, lập danh sách tên tuổi của những kẻ phản bội để đem ra trị tội nghiêm khắc theo quân luật.
Cách hành xử kinh điển của một nhà hùng tài
Tin tức về chiếc rương nhanh chóng lan truyền khắp doanh trại. Đêm đó, hàng trăm quan lại, tướng lĩnh của Tào Tháo mất ăn mất ngủ, sống trong nỗi sợ hãi tột cùng, chờ đợi án tử hình hoặc sự trừng phạt thảm khốc dành cho kẻ phản trắc.
Ngày hôm sau, Tào Tháo cho gọi tất cả tướng sĩ đến. Giữa ba quân, ông đứng trước chiếc rương đầy thư phản bội. Trái với dự đoán của mọi người rằng ông sẽ nổi trận lôi đình, Tào Tháo lại vô cùng thản nhiên. Ông không hề mở một bức thư nào ra đọc, cũng không nhìn vào danh sách. Ông ra lệnh cho binh sĩ châm một ngọn lửa lớn và ném toàn bộ số thư đó vào đống lửa, đốt cháy thành tro bụi ngay trước mắt mọi người.
Nhìn những bức thư bằng chứng cháy rụi, Tào Tháo quay lại ôn tồn bảo với các tướng sĩ đang kinh ngạc: "Khi Viên Thiệu còn mạnh, thế lực che cả bầu trời, ngay cả bản thân ta còn tự lo không xong, còn không biết mình có thể sống sót qua ngày mai hay không, huống chi là các khanh. Việc các khanh tìm con đường sống cho bản thân và gia đình là lẽ thường tình của con người. Ta không trách các khanh đâu."
Hành động đại lượng, thấu hiểu nhân tâm đỉnh cao này của Tào Tháo đã khiến những kẻ từng có ý định phản bội phải bật khóc vì xúc động và hổ thẹn. Từ đó về sau, họ thề trung thành tuyệt đối, dốc hết tâm sức phục vụ cho Tào Tháo, giúp ông củng cố quyền lực vững chắc và làm chủ cả vùng phương Bắc rộng lớn.



