Nghệ thuật tổ chức và sử dụng lực lượng tác chiến linh hoạt

Một trong những nét nổi bật trong Chiến dịch Bàu Bàng-Dầu Tiếng của lực lượng vũ trang miền Đông Nam Bộ (tháng 11-1965) là nghệ thuật tổ chức và sử dụng lực lượng tác chiến linh hoạt trong các trận then chốt.
Với việc sử dụng lực lượng hợp lý và vận dụng nghệ thuật bám sát, đánh gần, đan xen mưu trí, linh hoạt, ta đã hạn chế được chỗ mạnh của địch, buộc chúng phải đánh theo cách đánh của ta. Sau hơn 3 giờ chiến đấu, ta làm chủ khu vực Bàu Bàng, kết thúc trận đánh. Trận Bàu Bàng là trận then chốt mở đầu thắng lợi, tạo tiền đề cho chiến dịch phát triển thế tiến công mạnh mẽ.
Sau trận then chốt mở đầu, Bộ tư lệnh Chiến dịch điều chỉnh lại lực lượng, hình thành thế trận xung quanh quận lỵ Dầu Tiếng, sẵn sàng đánh trận then chốt tiếp theo. Ngày 26-11-1965, Trung đoàn 7 thuộc Sư đoàn 5 của ngụy quân Sài Gòn từ làng 14 di chuyển đến làng 18, đóng quân dã ngoại ở các làng 8, 6 (cách Dầu Tiếng 5km). Bộ tư lệnh Chiến dịch chỉ thị Trung đoàn 1 (Sư đoàn Bộ binh 9) gồm 3 tiểu đoàn (1, 2, 3), được tăng cường 2 đại đội đánh địch. Trong đó, Tiểu đoàn 1 có nhiệm vụ tiến công địch từ Nam sang Đông làng 8, hình thành thế bao vây địch. Tiểu đoàn 2 đảm nhiệm hướng đột kích chủ yếu, tiến công địch từ Đông sang Tây làng 6. Tiểu đoàn 3 đánh địch từ Bắc xuống Nam làng 6.
5 giờ sáng 27-11, các đơn vị tham gia trận đánh được lệnh nổ súng. Sau một thời gian chiến đấu, Tiểu đoàn 1 và Tiểu đoàn 2 chọc thủng tuyến phòng ngự vòng ngoài, buộc địch phải rút về tuyến 2 phòng ngự. Sau đó, quân ta tiến vào trung tâm, địch ngoan cố chống cự và tổ chức lực lượng phản kích. Các đơn vị kịp thời đánh chặn và điều chỉnh thế tiến công địch. Sau khi củng cố thế trận, ta thực hiện đánh chia cắt, đánh gần, tiêu diệt địch, đến 12 giờ ngày 27-11, bộ đội ta tập kích sở chỉ huy và 2 tiểu đoàn của Trung đoàn 7, hoàn thành thắng lợi trận then chốt thứ hai, đồng thời kết thúc Chiến dịch.
Nét nổi bật về nghệ thuật trong Chiến dịch Bàu Bàng-Dầu Tiếng là ta tổ chức và sử dụng lực lượng tác chiến linh hoạt để đánh thắng hai trận then chốt. Với trận Bàu Bàng, lần đầu tiên ở miền Đông Nam Bộ, ta sử dụng lực lượng quy mô sư đoàn thiếu, tập kích ban ngày vào đối tượng tác chiến mới là quân Mỹ tạm dừng. Với việc bám sát, đánh gần, đan xen mưu trí, linh hoạt, ta đánh thiệt hại nặng 1 lữ đoàn (thiếu), mở ra khả năng ta có thể tiêu diệt từng đơn vị lớn quân Mỹ. Đối với trận Dầu Tiếng, ta sử dụng một trung đoàn được tăng cường 2 đại đội, đánh địch khi chúng chưa kịp củng cố công sự, thực hiện bao vây, chia cắt, đánh gần, tiêu diệt từng cụm quân địch; đánh thiệt hại nặng một trung đoàn ngụy quân Sài Gòn. Thắng lợi của hai trận then chốt bước đầu làm phá sản ý đồ chiến lược “tìm diệt” của quân Mỹ trên địa bàn xung quanh Sài Gòn.



