NGHE TIẾNG BÁNH PHÁO TRONG LÒNG MÌNH
NGHE TIẾNG BÁNH PHÁO TRONG LÒNG MÌNH
NGHE TIẾNG BÁNH PHÁO TRONG LÒNG MÌNH
Tôi là một đoàn viên của xã Sin Suối Hồ. Hôm ấy, lần đầu tiên tôi được đặt chân đến Đền thờ Liệt sĩ Chiến trường Điện Biên Phủ.
Không gian yên tĩnh đến lạ. Khói hương bay nhẹ. Những tấm bia khắc tên các anh hùng liệt sĩ của Chiến dịch Điện Biên Phủ khiến tôi bỗng thấy bước chân mình nhỏ lại. Chúng tôi đứng thành hàng ngay ngắn. Sau nghi thức dâng hương, hướng dẫn viên bắt đầu kể về một người chiến sĩ pháo cao xạ – anh Tô Vĩnh Diện. Anh sinh ra trong nghèo khó, từng phải đi ở đợ từ nhỏ. Nhưng khi đất nước bước vào kháng chiến, anh đã chọn con đường của người lính. Năm 1953, anh cùng đồng đội hành quân hơn một nghìn cây số kéo pháo vào chiến trường Điện Biên Phủ. Nghe đến đó, tôi khẽ rùng mình. Tôi từng than mệt khi leo vài con dốc ở quê nhà. Còn các anh ngày ấy, kéo theo khẩu pháo nặng hàng tấn qua núi rừng hiểm trở. Hướng dẫn viên kể đến dốc Chuối. Dây tời đứt. Pháo lao xuống dốc. Trong khoảnh khắc sinh tử, Tô Vĩnh Diện hô lớn:
“Thà hy sinh quyết bảo vệ pháo!” Rồi anh lấy thân mình chèn vào bánh pháo. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập mạnh. Tôi tưởng tượng cảnh ấy giữa núi rừng đêm tối: tiếng kim loại rít trên đá, tiếng đồng đội hô hoán, và một con người lao lên phía trước, chấp nhận cái chết để giữ lại vũ khí cho đơn vị. Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn là người đứng nghe chuyện nữa. Tôi tự hỏi: nếu là mình, tôi có đủ can đảm không? Khi thắp nén hương trước anh linh các liệt sĩ, tôi thầm nghĩ: chúng tôi sinh ra trong hòa bình, không phải đối diện với bom đạn. Nhưng chúng tôi vẫn có những “dốc Chuối” của riêng mình – đó là nghèo khó, là thiếu kiến thức, là sự lười biếng, là nỗi sợ thay đổi. Nếu các anh đã lấy thân mình giữ pháo để làm nên chiến thắng, thì chúng tôi hôm nay phải giữ lấy ước mơ, giữ lấy khát vọng vươn lên để xây dựng quê hương Sin Suối Hồ ngày càng phát triển. Rời đền thờ, gió Điện Biên thổi qua mái tóc. Tôi ngoái nhìn lại mái đền lần cuối. Tôi không còn chỉ nghe câu chuyện về một người anh hùng.
Tôi nghe thấy lời nhắc nhở dành cho chính mình. Và trong lòng tôi, tiếng bánh pháo năm xưa như vẫn còn vang vọng – nhắc một đoàn viên trẻ phải sống xứng đáng với những người đã hy sinh cho Tổ quốc.



