Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGHẸT THỞ KÝ ỨC "VÀO - RA" TRẬN ĐỊA CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN

Tái hiện hành trình phi thường của cụ Lộc Văn Trọng, người chiến sĩ dân tộc Tày đã cùng đồng đội vượt qua nghịch cảnh để hai lần kéo pháo (vào và ra) trên địa hình hiểm trở của Điện Biên Phủ, qua đó tôn vinh ý chí sắt đá và sự hy sinh thầm lặng của người dân tộc thiểu số trong chiến thắng lịch sử của dân tộc.

Lai Châu07/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử oai hùng của chiến dịch Điện Biên Phủ, ký ức về hai lần kéo pháo của cụ Lộc Văn Trọng (sinh năm 1905, dân tộc Tày, quê tại xã Cao Lộc, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn) đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho ý chí quật cường của người chiến sĩ vùng cao.

Lần kéo pháo thứ nhất bắt đầu trong khí thế hừng hực của toàn quân khi phương châm ban đầu là "đánh nhanh, thắng nhanh". Cụ Trọng cùng các đồng đội đã dùng sức người và những sợi dây thừng bện chặt để đối đầu với những con dốc dựng đứng, có nơi lên đến 60 độ như dốc Chuối, dốc Bảy Tời. Dưới màn sương mù dày đặc của núi rừng Tây Bắc, cụ cùng hàng chục anh em gồng mình, vai tì vào dây kéo, chân bấm sâu vào lòng đất bùn để nhích từng centimet, đưa những khối thép nặng hơn hai tấn tiến về lòng chảo.

Thế nhưng, khi pháo đã vào vị trí, mệnh lệnh "kéo pháo ra" để chuyển sang phương châm "đánh chắc, tiến chắc" vang lên như một thử thách nghiệt ngã đối với sức chịu đựng của con người. Cụ Trọng nhớ lại lần kéo pháo thứ hai này còn gian nan gấp bội, bởi không chỉ là cuộc chiến với trọng lực mà còn là cuộc đấu trí với sự quan sát của máy bay địch. Giữa đêm đen tĩnh mịch, dưới những trận mưa rừng khiến đường trơn như đổ mỡ, cụ và đồng đội phải thực hiện kỹ thuật "hãm pháo" đầy nguy hiểm; chỉ một sơ sẩy nhỏ, pháo có thể lăn xuống vực thẳm kéo theo sinh mạng của cả tiểu đội. Ký ức về những đêm thức trắng, đôi vai sưng tấy và những bàn tay rướm máu ghì chặt dây tời để bảo vệ "con cưng" của pháo binh đã tạc nên một huyền thoại. Đối với người con ưu tú của dân tộc Tày như cụ Lộc Văn Trọng, hai lần kéo pháo ấy không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà là sự dâng hiến trọn vẹn sức lực và ý chí của người dân vùng cao cho khát vọng độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGHẸT THỞ KÝ ỨC "VÀO - RA" TRẬN ĐỊA CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN | Câu chuyện thời hoa lửa