Bài viết

Nghị lực phi thường của Anh hùng Nguyễn Hữu Ngoãn và Đại tá Đặng Đức Song

Ninh Bình10/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Vết Thương Nở Hoa Giữa Thời Bình

Chiến tranh kết thúc, nhưng đối với những người lính, cuộc chiến với những di chứng của nó thì chưa bao giờ dừng lại.

Anh hùng Nguyễn Hữu Ngoãn, người pháo thủ cao xạ bảo vệ đập nước Cẩm Ly năm xưa với lời thề “sống chết cũng phải bám mâm pháo”. Sau những trận bom napan biến dòng sông thành biển lửa, ông mang trên mình chấn thương sọ não, gãy tay, hỏng chân. Hòa bình lập lại, ông tiếp tục băng rừng làm nhiệm vụ rồi bị sốt rét ác tính thể não quật ngã. 24 năm ròng rã giữa thời bình, ông nằm một chỗ, không nói được, vật vã la hét mỗi khi trái gió trở trời. Đằng sau nghị lực bám trụ sự sống của ông là đôi vai gầy của người vợ – bà Nguyễn Thị Gái – người đã từ bỏ công việc y tá để về làm chỗ dựa, một tay nuôi 4 đứa con và chăm sóc chồng qua những năm tháng ngặt nghèo nhất. Sự hồi sinh kỳ diệu của ông hôm nay, khi đã có thể tự bước đi và bập bẹ vài lời nói, chính là chiến thắng huy hoàng nhất của ý chí con người trước số phận.

Cũng như vậy, Đại tá Đặng Đức Song, người "Dũng sĩ Đồi Xanh" năm nào tại Điện Biên Phủ. Một mình anh cùng đồng đội dùng trung liên đẩy lùi 24 đợt xung phong của cả hai tiểu đoàn địch, bình tĩnh dùng chân hất những quả lựu đạn đang xì khói ra khỏi chiến hào. Trở về đời thường với cương vị Đại tá, ông lại tiếp tục "xung phong" vào một mặt trận mới: Mặt trận lòng dân. 7 năm làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh, 7 năm làm Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc phường giữa lòng Hà Nội, ông lặn lội ngược xuôi suốt 3 năm trời chỉ để tìm lại nhân chứng, làm thủ tục công nhận liệt sĩ cho một người đồng đội cũ đã ngã xuống từ năm 1951.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn