Bài viết

Nghị lực thầm lặng của những người vợ liệt sỹ Công an

Hà Tĩnh15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ khi các anh ra đi đến nay, hằng ngày hai chị Dương Thị Huệ và Vũ Thị Bích Hạnh vẫn kìm nén nỗi đau và tần tảo với công việc chăm sóc những đứa con, với mong những đứa con họ sẽ trở thành những người có ích như những người cha của các cháu.

Trời chạng vạng tối, TP Hải Phòng lên đèn cũng là lúc chúng tôi đến thăm chị Dương Thị Huệ, vợ của liệt sĩ Công an Lê Thanh Á. Căn nhà nằm trong một ngõ nhỏ. Tôi đã từng nghe ai đó nói là gia cảnh của những chiến sĩ Công an hình sự thiếu vắng chồng thường như vậy, thường chờ đợi trong căng thẳng. Nhưng chị Huệ có vẻ buồn hơn, chị biết và trong tâm thức của những người làm báo chúng tôi cũng biết từ bây giờ trở đi ngay cả trong cảm giác thấp thỏm chờ chồng trong lo âu cũng chẳng còn anh nữa, anh Lê Thanh Á đã hy sinh cho sự bình yên của mọi nhà.Năm 1997, sự ra đi bất ngờ của liệt sĩ Lê Thanh Á đã trở thành tấm gương học tập cho chiến sỹ Công an của thành phố Hải Phòng và lực lượng Công an trong cả nước học tập. Nhưng, với những người thân, đó là nỗi đau không thể nói thành lời.Chị kể: "Lấy nhau đã hơn 10 năm, nhưng chẳng bao giờ 2 vợ chồng to tiếng. Anh ấy hiền lắm. Hàng xóm có gì nhờ là anh ấy giúp ngay. Vậy mà anh ấy ra đi nhanh quá… chẳng kịp dặn dò gì…". Mới nói đến đây, chị Huệ lại bật khóc.Chị nhớ như in vào cái ngày định mệnh, chị đang làm việc ở Công ty Cung ứng tàu biển, cô em gái vào báo tin dữ chồng chị bị thương đang nằm cấp cứu trong bệnh viện. Chị vội bỏ làm đi vay tiền và vào BV, vì gia cảnh các chiến sĩ Cảnh sát hình sự có dôi dư đâu cơ chứ. Đồng đội của anh đã đứng ngay cổng bệnh viện từ khi nào nhìn chị với ánh mắt buồn bã. Linh tính mách bảo, chị chạy một mạch đến nhà xác thì người chị gái thông báo cho chị cái tin sét đánh "chồng em chết rồi". Chị lịm đi, không biết chu yện gì nữa. Suốt đêm ấy chị hết tỉnh lại mê. Lúc tỉnh lại, chị ôm xác chồng mà khóc. Sau đám tang của liệt sĩ Lê Thanh Á chị gần như trở thành người mất hồn.Khi được hỏi về cuộc sống, chị Huệ tâm sự: "Sau khi anh Á mất, cơ quan chị làm ăn cũng chật vật, lương tháng chỉ có 300.000đ. Nhưng TP Hải Phòng có giúp mẹ con chị một căn hộ mới, là tổ ấm của ba mẹ con chị đang ở hiện giờ. Khó khăn vất vả bao nhiêu nhưng vì hai con mình phải cố gắng…".Chị vốn bị bệnh tim bẩm sinh, người yếu. Nhưng đã chín năm trôi qua bệnh của chị chẳng những không giảm mà còn xuất hiện thêm nhiều bệnh mới như đau dạ dày, đau khớp, thiếu canxi. Bạn bè, hàng xóm, gia đình và Công an phường, Công an thành phố luôn đến an ủi, động viên và giúp đỡ mẹ con chị trong cuộc sống. Chị bảo: "Niềm an ủi lớn nhất của mình là con cái. Chỉ cần nhìn chúng học hành chăm ngoan là mình vui rồi".Chị Huệ cười âu yếm nói. Đây là lần đầu tiên tôi thấy chị cười từ đầu câu chuyện đến giờ. Con trai lớn của chị, em Lê Thanh Thuận, SN 1984 đang theo học tại Học viện Quan hệ quốc tế, còn cô con gái thứ 2 đang học lớp 12. Tuy học trên Hà Nội xa xôi nhưng tuần nào Thuận cũng về thăm mẹ và em gái Chị Huệ nói về con giọng đầy trìu mến. Noi gương bố, Thuận cũng chăm chỉ học, kỳ nào Thuận cũng giành được học bổng. Hai anh em Thuận và Phương cùng hứa với nhau sẽ cùng nhau tiến bộ để xứng đáng với người bố đã hi sinh cho sự yên bình của thành phố và sự chăm sóc ân cần của mẹ. "Mình chỉ có một mơ ước là con cái khi trưởng thành thì nối nghiệp cha" - chị nói. Những gì cha nó chưa làm được thì con phải làm. Không gì hạnh phúc bằng thành quả mà hai con học hành thành đạt nên người.Còn đây là một người vợ của một chiến sĩ Công an khác mà tôi đã gặp ở thành phố Cảng. Anh đã ngã xuống trong thời bình - chị Vũ Thị Bích Hạnh, vợ của liệt sỹ Công an Bùi Tiến Tường, đã anh dũng hy sinh trong tháng 8/2005, với nỗi đau mất chồng luôn giày vò chị, nhưng chị phải gượng dậy cho xứng đáng với sự hy sinh của anh. Rồi còn những đứa con của chị nữa, sống can đảm như anh, và cho con học tập thành đạt là quan trọng nhất.Chị nhớ như in hôm đó, chồng chị mất rồi thì chị mới nhận được điện báo. Khi chạy vào đến bệnh viện thì anh Tường đã đi xa. Chị nói trong nước mắt "Nhiều đêm mình không sao ngủ được vì nhớ chồng… mình không ngờ là anh ra đi nhanh như vậy. Những lúc ấy mình chỉ biết ôm con mà khóc…".Ngay sau đám tang của Thiếu tá Bùi Tiến Tường, Công an TP Hải Phòng và các đơn vị Công an trong cả nước đã phát động phong trào học tập noi gương anh và quyên góp ủng hộ giúp 3 mẹ con chị khắc phục khó khăn. Số tiền ít ỏi không làm vơi đi nỗi đau của gia đình nhưng phần nào cũng đã giúp vợ và con anh giải quyết khó khăn.Chị Hạnh bảo, số tiền trợ cấp chị đều gửi hết cho ngân hàng để lo vào hai con ăn học sau này. Thỉnh thoảng các bạn bè của anh cũng đến thăm hỏi, động viên và tặng quà vào dịp lễ, Tết. Chị còn nói chuyện về cô nhà báo Công an nhân dân, mỗi khi có dịp đi công tác xuống Hải Phòng cô đều tranh thủ ghé thăm mẹ con chị. Giây phút đó chị mới thấy cuộc sống không còn cô đơn nữa.Chị Hạnh luôn được Ban giám hiệu Trường Trần Văn Ơn, quận Hồng Bàng, Hải Phòng, nơi chị đang công tác tạo mọi điều kiện để vượt qua khó khăn. Trước Tết chị được nghỉ ở nhà để có thời gian nghỉ ngơi, tĩnh tâm và chăm lo cho 2 đứa con. Đứa lớn đang học lớp 5 còn đứa nhỏ mới được 4 tuổi. Ngày nào cũng vậy, sau khi cho đứa con lớn đi học chị mới đi chợ mua thức ăn và nấu cơm. Buổi tối cả 3 mẹ con sang nhà ngoại ở phố Tô Hiệu. Có lẽ ở nhà một mình đối mặt với nỗi đau chị không chịu được. Chị cần sự yêu thương và an ủi của người thân, những lúc đó chị trở về bên mẹ.Có ai hỏi "Bố cháu đâu" thì cháu Bùi Thu An bảo: "Bố cháu mất khi đi bắt bọn xấu". Bao giờ em cũng tự hào khi nói về bố, cứ về đến nhà là em tự giác ngồi vào bàn học không cần mẹ phải nhắc nhở. Đứa con trai bé bỏng của chị Bùi An Khang chỉ mới 4 tuổi nên chỉ biết cười đùa với mẹ và chị gái.Hai người phụ nữ, hai cuộc đời khác nhau ấy chẳng hề quen biết lại có cùng chung một số phận của người vợ có chồng là chiến sĩ Công an đã hy sinh trong công tác đấu tranh trấn áp tội phạm. Họ mất chỗ dựa trong tâm hồn, của hạnh phúc đời mình. Nhưng họ có một bản lĩnh sống mạnh mẽ không phải ai cũng có được. Bản lĩnh sống đó là chiến sỹ CAND trao cho bầu nhiệt huyết. Vì, chồng họ là những người chiến sỹ Công an hy sinh cao cả trong công tác trấn áp tội phạm, hi sinh vì cuộc sống bình yên của mọi người

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn