Bài viết

NGHĨ TỪ MỘT NGƯỜI GIỮ LỬA NHỎ

Những năm tháng trong quân ngũ của ông không dễ dàng. Có những ngày hành quân liên tục, đói rét, thiếu thốn đủ thứ. Có những đêm phải nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay trên đầu mà không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng trong câu chuyện của ông, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là khó khăn, mà là tình đồng đội. Ông nói: “Chính những người bên cạnh đã giúp ông vượt qua tất cả. Khi mệt quá, chỉ cần nhìn nhau, cười một cái là lại có thêm sức.”

Lào Cai15/05/2026Trần Lan Anh (Chi đoàn Trường Mầm Non Đồng Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một giáo viên mầm non. Công việc mỗi ngày của tôi gắn với những tiếng cười trẻ nhỏ, những bài hát quen thuộc và những câu chuyện giản dị. Nhìn các con hồn nhiên vui chơi, nhiều lúc tôi chợt nghĩ: để có được những ngày bình yên như thế này, đã có biết bao thế hệ đi trước phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của mình.

Là một đoàn viên thanh niên, và cũng là người đã vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng, tôi càng cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của bản thân khi nhìn lại “thời hoa lửa” – một thời mà tuổi trẻ không chỉ là ước mơ, mà còn là sự dấn thân.

Tôi từng nghe một câu chuyện từ chính người thân trong gia đình. Ông của tôi là một người lính. Ngày lên đường nhập ngũ, ông mới tròn hai mươi tuổi. Khi đó, ông cũng như bao thanh niên khác – còn nhiều ước mơ, còn những dự định dang dở. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông gác lại tất cả. Ông kể rằng, thời ấy không ai nghĩ nhiều về mất mát, chỉ nghĩ đơn giản: “Đất nước mình còn chiến tranh thì mình phải đi.”

Những năm tháng trong quân ngũ của ông không dễ dàng. Có những ngày hành quân liên tục, đói rét, thiếu thốn đủ thứ. Có những đêm phải nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay trên đầu mà không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng trong câu chuyện của ông, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là khó khăn, mà là tình đồng đội. Ông nói: “Chính những người bên cạnh đã giúp ông vượt qua tất cả. Khi mệt quá, chỉ cần nhìn nhau, cười một cái là lại có thêm sức.”

Không phải ai trong số họ cũng có thể trở về. Ông tôi vẫn hay nhắc đến một người bạn thân – người đã hi sinh trong một trận đánh. Họ từng hẹn nhau sau chiến tranh sẽ cùng về quê, cùng làm lại cuộc sống. Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi dừng lại. Mỗi lần kể đến đây, ông thường im lặng rất lâu.

Những câu chuyện như vậy, trước đây tôi nghe chỉ thấy xúc động. Nhưng khi trưởng thành hơn, tôi bắt đầu hiểu rằng đó không chỉ là ký ức, mà còn là một phần trách nhiệm mà thế hệ hôm nay cần tiếp nối.

Ở trường, khi dạy các con những bài hát về quê hương, đất nước, tôi thường cố gắng kể thêm những câu chuyện nhỏ, thật đơn giản thôi, về những người đã hi sinh để các con có được cuộc sống yên bình. Các con còn nhỏ, chưa thể hiểu hết, nhưng tôi tin rằng những hạt giống đầu tiên về tình yêu quê hương đang được gieo vào tâm hồn các con.

Có lần, một bé hỏi tôi: “Cô ơi, chiến tranh là gì?” Tôi đã không trả lời bằng những điều lớn lao, mà chỉ nói: “Chiến tranh là lúc mọi người phải rời xa gia đình để bảo vệ đất nước mình.” Bé gật đầu, rồi nói một câu rất nhẹ: “Vậy mình phải giữ gìn đất nước để không có chiến tranh nữa.” Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Có lẽ, đó chính là cách mà thế hệ chúng tôi tiếp nối “thời hoa lửa” – không phải bằng súng đạn, mà bằng việc giữ gìn và vun đắp những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống hôm nay.

Là một giáo viên mầm non, công việc của tôi không ồn ào, không lớn lao. Nhưng tôi hiểu rằng, mỗi bài học mình dạy, mỗi câu chuyện mình kể, đều có thể góp phần hình thành nhân cách cho các con. Dạy các con biết yêu thương, biết chia sẻ, biết trân trọng những gì mình đang có – đó cũng là một cách để nuôi dưỡng tinh thần yêu nước từ những điều rất nhỏ.

Là một đoàn viên, một đảng viên trẻ, tôi luôn tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn. Không chỉ trong công việc, mà còn trong cách cư xử, trong suy nghĩ và hành động hằng ngày. Bởi vì, nếu thế hệ đi trước đã hi sinh cả tuổi trẻ cho đất nước, thì chúng tôi – những người trẻ hôm nay – không có lý do gì để sống hời hợt.

“Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng những câu chuyện của nó vẫn còn đó. Không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để nhắc chúng ta biết trân trọng hiện tại. Mỗi khi nhìn các con vui đùa dưới sân trường, tôi lại thấy rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “hòa bình”.

Có thể tôi không làm được những điều lớn lao như cha anh ngày trước. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần mỗi người làm tốt phần việc của mình, sống tử tế và có ích, thì đó cũng là một cách để giữ cho ngọn lửa của quá khứ luôn được tiếp nối.

Và với tôi, ngọn lửa ấy không ở đâu xa. Nó nằm trong từng bài giảng, từng ánh mắt trẻ thơ, và trong chính niềm tin rằng: dù ở bất cứ thời nào, lòng yêu nước vẫn luôn bắt đầu từ những điều rất giản dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGHĨ TỪ MỘT NGƯỜI GIỮ LỬA NHỎ | Câu chuyện thời hoa lửa