Cựu chiến binh

NGHĨ VỀ CÁC ANH

Phú Thọ19/08/2026Đoàn xã Tiên Lương (Đoàn xã Tiên Lương)10 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGHĨ VỀ CÁC ANH

Ngày 2/4/1972, gần về sáng tôi nghe súng nổ mỗi lúc một nhiều hơn. Mẹ tôi nói: "Hai bên đang đánh nhau, mấy đứa xuống hầm đi". Thật ra tôi cũng chẳng hiểu gì, trong lòng tôi nghĩ: Tại sao lại đánh nhau? Đến ngày 7/4/1972 thì Lộc Ninh và Lộc Tấn nói riêng đã được hoàn toàn giải phóng, tiếng súng nổ không còn nữa nhưng ngoài đường phố vẫn còn im lặng không có người qua lại. Nhà tôi vẫn đóng kín cửa, chị em chúng tôi vẫn ở dưới hầm. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng một người đàn ông: "Các anh em binh sỹ hãy ra đầu thú sẽ được hoan hồng". Bố mẹ tôi nói chuyện với nhau: "Cách mạng đã về rồi".

 Lúc bấy giờ tôi mới 15 tuổi đang còn đi học. Một buổi sáng ngày 15/4/1972 trên đường có người qua lại, tôi lén mẹ ra ngoài cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy các anh bộ đội trong trang phục mầu xanh nhạt cỏ mạ, một chiếc nón cối ngồ ngộ trên đầu, tôi đứng nhìn mãi, có anh vẫy tay chào, có anh nhìn tôi cười cứ tiếp nối đi bởi vì các anh đang hành quân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn