NGHĨA NƯỚC, TÌNH NHÀ TRONG LÁ THƯ CỦA NGƯỜI CHA NƠI CHIẾN KHU
Khi nhắc đến "thời hoa lửa", chúng ta thường nghĩ ngay đến tiếng súng, đến những trận đánh hào hùng. Nhưng với tôi, "thời hoa lửa" còn là những tình cảm sâu kín, là "nghĩa nước, tình nhà" hòa quyện trong trái tim những người con Đắk Lắk đã cống hiến trọn đời cho cách mạng. Câu chuyện tôi muốn kể là về một người cha vĩ đại của mảnh đất này – ông Ama Khê (Y Bun Knơng), nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành chính Kháng chiến đầu tiên của tỉnh Đắk Lắk.
Ama Khê không chỉ là một nhà lãnh đạo, một người gieo mầm cách mạng và vận động đồng bào các dân tộc đi theo Việt Minh. Ẩn sau sự nghiệp cách mạng vĩ đại đó, ông còn là một người cha với trái tim yêu thương con vô bờ bến. Điều đó được gói trọn trong một kỷ vật lịch sử vô giá: Bức thư ông viết cho con gái mình là bà H’Win, khi đó đang là một nữ y sĩ nơi chiến trường.
Bức thư được viết vào năm 1969, giữa lúc cuộc chiến đang hồi ác liệt nhất. Bức thư không chỉ là lời hỏi thăm, mà còn là lời dặn dò của một người cha, một người cán bộ lão thành. Ông khuyên con gái "giữ gìn sức khỏe", "không coi thường bệnh tật", nhưng trên hết là lời dặn dò về nhiệm vụ với đất nước. Bức thư thấm đượm tình phụ tử, nhưng không hề ủy mị; nó thể hiện rõ lý tưởng cách mạng của cả một thế hệ. Tình yêu thương con gái của ông hòa quyện làm một với tình yêu quê hương, với mong mỏi giải phóng dân tộc.


