Nghĩa tình đồng đội của người lính Điện Biên
Cựu chiến sĩ Điện Biên Nguyễn Hữu Chấp thuộc tiểu đoàn 166, Trung Đoàn 209, Trung đoàn 312 và Hoàng Công Đẩy ở Trung đoàn 165, thuộc Đại Đoàn 312 năm nay đã ngoài 90 tuổi, sức khỏe đã yếu và việc đi lại gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng ngay khi chúng tôi đặt vấn đề đưa các thăm lại chiến trường xưa các ông đã nhận lời rất nhanh. Bởi vì đối với các ông, việc quay lại nơi mình đã chiến đấu để thay mặt những người đồng đội đã nằm xuống kể những câu chuyện lịch sử hào hùng cho thế hệ sau là mong muốn, cũng là trách nhiệm của các cựu chiến sĩ Điện Biên này.
Ông Chấp và ông Đẩy đều tham gia vào trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại Cứ điểm đồi Him Lam và đồi Độc Lập. Hai ngọn đồi ấy đều ở trên cao, quả là quá sức để leo lên đối với hai ông. Nhưng với trí tuệ và sức lực còn lại đã kể lại những câu chuyện lịch sử hào hùng và xúc động về trận đánh mở màn quyết định thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa. Sau một ngày tác nghiệp cùng chúng tôi, mặc dù rất mệt chúng tôi phải dìu các ông đi nhưng những người cựu chiến sĩ Điện Biên muốn chúng tôi đưa các ông vào nghĩa trang đồi Độc Lập để chào đồng chí, đồng đội. Bên những hàng bia mộ xếp hàng dọc, hàng ngang như hình bóng của đội quân trước giờ xung trận. Các ông tâm sự: “Ngày ấy dẫu biết là sẽ hy sinh nhưng đồng đội tôi vẫn tiến lên phía trước, họ đã ngã xuống như những người anh hùng. Chúng tôi là những người may mắn được chứng kiến chiến thắng đã đổ bằng biết bao mãu xương của đồng đội mình”. Nhìn bàn tay nhăn nheo, run rẩy mà người lính già châm điếu thuốc để mời đồng đội, chúng tôi có cảm giác như tình cảm đồng chí, đồng đội gắn bó trong khó lửa năm xưa vẫn còn hiện hữu nguyên vẹn bất chấp thời gian, bất chấp cách biệt của 2 thế giới khiến chúng tôi rơi nước mắt.


