Nghĩa tình người lính tình Chủ đề: Áng mây trên đỉnh núi Dangrek
Nghĩa tình người lính tình
Chủ đề: Áng mây trên đỉnh núi Dangrek
Đầu năm 1979, đơn vị của Hùng tiến quân vào sâu trong đất Bạn Campuchia để truy quét tàn quân Pol Pot. Suốt chặng đường hành quân qua những cánh rừng khộp khô khốc, nắng cháy da người, những người lính tình nguyện Việt Nam không chỉ đối mặt với mìn dày đặc mà còn là cái đói, cái khát ngặt nghèo.
Khi hành quân qua một ngôi làng xơ xác vừa được giải phóng, Hùng nghe thấy tiếng khóc ngằn ngặt phát ra từ một bụi chuối đổ rạp. Anh cùng đồng đội cảnh giác tiến lại gần. Hiện ra trước mắt họ là một bé gái khoảng bốn tuổi, người gầy gò chỉ còn da bọc xương, đang khóc bên cạnh người mẹ đã kiệt sức qua đời.
Đôi mắt đứa bé mở to, đầy sợ hãi khi thấy những người lính mang vũ khí. Hùng vội vã buông súng, quỳ xuống và lấy từ trong ba lô ra chiếc bình tông nước cuối cùng của mình. Anh đỡ đầu đứa bé lên, khẽ khàng đổ từng ngụm nước vào khuôn miệng khô nứt nẻ.
Anh bẻ đôi phong lương khô – khẩu phần ăn tối của mình – đưa cho đứa nhỏ: “Ăn đi con, chú là bộ đội Việt Nam, không phải Angkar (tổ chức Pol Pot) đâu.”
Đứa bé ăn ngấu nghiến, rồi bất ngờ ôm chầm lấy cổ Hùng, òa khóc nức nở. Dù hai chú cháu không hiểu ngôn ngữ của nhau, nhưng cái ôm siết chặt giữa chiến trường bom đạn ấy đã thay cho mọi lời muốn nói.
Đơn vị của Hùng sau đó đã cưu mang, bàn giao đứa trẻ lại cho chính quyền cách mạng địa phương của Bạn chăm sóc. Nhiều năm sau, khi cuộc chiến lùi xa, người lính tình nguyện năm ấy vẫn mãi nhớ về đôi mắt trong veo của đứa trẻ vùng biên — lý do chân thực nhất giải thích vì sao họ chấp nhận đổ máu trên đất Bạn: Để hồi sinh những nụ cười đã bị bạo tàn dập tắt.


