NGHĨA TÌNH TRÊN ĐẤT BẠN CAMPUCHIA
Tháng 5 năm 1971, trên hành trình từ Campuchia trở về chiến trường miền Nam, đồng chí Nguyễn Văn Diệp và các đồng đội đã nhận được sự giúp đỡ chân tình của người dân Campuchia. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện làm nổi bật giá trị của tình đoàn kết quốc tế, lòng nhân ái và nghĩa tình giữa những con người cùng hướng về hòa bình, độc lập và tự do.
Tháng 5 năm 1971, sau nhiều ngày vượt biển rời đảo Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng các đồng đội đặt chân lên đất Campuchia theo kế hoạch của tổ chức. Chuyến đi tưởng như đã kết thúc khi con thuyền cập bờ, nhưng thực tế, phía trước vẫn là một hành trình đầy gian nan. Để trở về với chiến trường miền Nam, cả đoàn phải tiếp tục băng rừng, vượt suối và giữ bí mật tuyệt đối trên đất bạn.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, trong những ngày đầu hành quân trên đất Campuchia, điều khiến ông xúc động nhất không chỉ là sự gian khổ của chặng đường phía trước, mà còn là tình cảm chân thành của những người dân địa phương dành cho các chiến sĩ cách mạng Việt Nam.
Giữa những cánh rừng thưa và những con đường mòn ít người qua lại, có lúc cả đoàn gặp những người dân Campuchia đang lao động hoặc sinh sống ven đường. Dù ngôn ngữ còn nhiều khác biệt, nhưng sự cảm thông giữa những con người cùng sống trong bối cảnh chiến tranh đã giúp họ hiểu nhau bằng những cử chỉ giản dị.
Theo hồi ký, có những người dân âm thầm chỉ đường để đoàn tránh các khu vực nguy hiểm. Có người lặng lẽ chia sẻ ít nước uống, ít lương thực còn lại trong gia đình. Họ không hỏi tên tuổi, cũng không đòi hỏi sự đền đáp. Điều họ mong muốn chỉ là những người chiến sĩ ấy được đi tiếp an toàn.
Đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ rằng, giữa những ngày liên tục phải đề phòng sự truy lùng và những hiểm nguy luôn rình rập, những nghĩa cử ấy đã tiếp thêm niềm tin cho cả đoàn.
Một bầu nước nhỏ.
Một nắm cơm.
Hay chỉ một cái chỉ tay về hướng nên đi.
Đối với những người đang trên hành trình sinh tử, tất cả đều là những món quà vô giá.
Theo lời kể của đồng chí, chính những tình cảm bình dị ấy đã giúp anh em thêm vững tin rằng cuộc đấu tranh vì độc lập, tự do luôn nhận được sự đồng cảm của những người yêu chuộng hòa bình, dù họ ở bất kỳ quốc gia nào.
Điều khiến đồng chí Nguyễn Văn Diệp luôn ghi nhớ là sự biết ơn.
Biết ơn những người dân Campuchia bình dị đã dang tay giúp đỡ trong lúc khó khăn nhất.
Biết ơn tình người đã vượt qua mọi khoảng cách về ngôn ngữ và biên giới.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, mỗi khi nhắc lại hành trình trở về từ đảo Phú Quốc, đồng chí vẫn dành sự trân trọng đặc biệt đối với những con người đã âm thầm góp phần làm nên thành công của chuyến đi.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta càng hiểu rằng thắng lợi của cách mạng không chỉ được xây dựng từ lòng quả cảm của những người cầm súng, mà còn được vun đắp bởi nghĩa tình giữa con người với con người. Trong những năm tháng chiến tranh, sự sẻ chia dù nhỏ bé cũng có thể trở thành nguồn động viên to lớn, giúp những người chiến sĩ vượt qua nghịch cảnh để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày nay, câu chuyện về tình cảm của người dân Campuchia dành cho các chiến sĩ cách mạng Việt Nam vẫn mang giá trị sâu sắc. Đó là lời nhắc nhở rằng hòa bình, tình đoàn kết và lòng nhân ái luôn là những giá trị bền vững, có sức mạnh vượt qua mọi ranh giới của thời gian và không gian.



