Bài viết

Nghĩa tình trong gian khó

Hà Tĩnh13/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cái khó khổ đến rạc người trên công trường ngày ấy, điều mà các cựu TNXP nhớ nhất là nghĩa tình dành cho nhau. “35 năm tuy dài, nhưng trong ký ức chúng tôi thì cứ như mới hôm qua. Những kỷ niệm vui buồn, sướng khổ, sự chăm sóc cho nhau mỗi khi bị những cơn sốt rét kinh niên hoành hành…, làm sao mà quên được…”-ông Đường Anh Triết, đang sống tại TP. Quy Nhơn, bồi hồi nhắc lại chuyện xưa. Những đêm cao nguyên giá buốt, họ nằm sát lại cùng sưởi ấm cho nhau bằng tình đồng đội để xua đi cái lạnh và nỗi nhớ nhà.

Ông Nguyễn Lành (hiện sống tại TP. Pleiku) lại hay nhớ về những bữa cơm trên công trường: Một cơn gió thoảng qua tấp cả lớp bụi vào nồi cơm, nhưng cả đội đành tặc lưỡi xem như ăn cơm với “muối mè”. Ăn xong một chén, ngước lên đã thấy hàng chục đứa trẻ là con của những hộ đi kinh tế mới đứng vây quanh. Chúng nhìn chòng chọc vào bữa cơm đạm bạc chỉ có cơm độn, rau rừng, cá khô. Cái đói giăng mắc khắp vùng trong những ngày sau giải phóng. Lại tặc lưỡi tiếp, mỗi người nhường cho chúng một chén cơm trong tiêu chuẩn ít ỏi của mình. Vậy mà ai cũng vui, ai cũng sẵn lòng chia sẻ. “Chỉ đến 3 ngày Tết thì các đơn vị mới được mổ heo, ăn “tươi” hơn mọi ngày. Còn niềm vui tinh thần thì chỉ có tự tổ chức văn nghệ, ca hát với nhau thôi, hồi đầu chưa có đàn, phải lấy xoong nồi làm… nhạc cụ”-đến giờ, ông Hà Văn Thành vẫn nhớ mãi những giây phút rất đẹp ấy.

Cuộc sống của họ cũng đẹp hơn nhờ nét lãng mạn trên công trường, biến những vất vả cay cực thành niềm yêu: “Trời Tây Nguyên rừng núi bạt ngàn/Giọt mồ hôi mặn môi em tươi tắn/Nhỏ xuống đời, đường hẹp hóa thênh thang…” (Hoàng Công Lộc-Kon Tum). Còn ông Ngô Văn Thu, hiện là một họa sĩ tại Hội An- Quảng Nam, cũng đã phác họa thật sinh động “bức tranh” Trường Sơn Đông- Trường Sơn Tây, nơi có hai tâm hồn luôn hướng về nhau dù bên nắng, bên mưa, dù khó, dù khổ: “Bên này mùa đông cay nghiệt quá/Có bao giờ em nhớ anh không?/Mơ tưởng công trường chang chói nắng/Thèm sao một chút nắng trên da/Môi em ửng đỏ như màu nắng/Cho anh thương màu nắng quê nhà… Trời bên Xê Bảy (C7) mưa hay nắng/Sao Măng Đen mưa mãi nơi này?”. Và, nhiều người đến giờ vẫn bâng khuâng nhớ lại cái giây phút run run cài bông hoa dại lên mái tóc người bạn gái hay những nụ hôn đầu. Chỉ vậy thôi, những tình yêu đầu đời đẹp đẽ, nhưng khoảnh khắc ấy lại theo suốt đời người… Cứ thế, “chúng tôi đã có mặt ở vùng đất Tây Nguyên này với những ước mơ cháy bỏng, dấn thân và cống hiến, không tính toán so đo, không mảy may nghi ngại…”-ông Lê Trung, hiện sống tại TP. Đà Nẵng, trải lòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn